Một tấm ảnh nhỏ khác kèm ở bên góc, Chu Hiểu Tinh cột tóc đuôi ngựa, thản nhiên tựa vào vai một người đàn ông. Dù đã làm mờ ảnh, Anh Hiền chỉ liếc nhìn cũng nhận ra người đàn ông kia là Thẩm Đông Dương.
Những tay săn ảnh này chuyên chọn bóp mấy quả hồng mềm. Nghiêm túc chân thật làm mờ mặt Thẩm Đông Dương, trong khoảnh khắc chụp khuôn mặt cười rạng rỡ của Chu Hiểu Tinh, tới cả mấy nếp nhăn cực mảnh dưới mắt cũng có thể nhận ra.
Anh Hiền cười cười, ném tờ báo vào trong thùng rác, "Ở sân bay tiện tay cầm lấy thôi."
Người đàn ông nhìn cô chằm chặp, đột nhiên hỏi, "Em thấy không vui?"
Anh Hiền bất ngờ, "Làm gì có, tôi biết anh sẽ không như thế." Sẽ không lấy quà đính hôn tặng cho cô bạn gái khác.
Cũng không phải trong lòng anh ta cô có gì đặc biệt hơn người khác, mà là cuộc liên hôn giữa hai gia đình, ít nhất tôn trọng đối phương, anh ta không phải người không có chừng mực.
Có lẽ là tâm tư cô bạn gái ỡm ờ, tự mình lấy sợi dây chuyền ra khoe khoang, muốn cho mọi người biết hết sự việc. Đáng tiếc là tính toán sẵn đã bị thất bại, quan hệ giữa cô ta và Thẩm Đông Dương không duy trì dựa vào cảm tình, cũng không dựa vào lòng trung thành mà là dựa vào quyền lợi.
Chỉ cần anh ta vẫn mang họ Thẩm, chỉ cần cô vẫn mang họ Tưởng, bọn họ sẽ là cặp đôi không thể nào đổ vỡ.
Thẩm Đông Dương vẫn đang nhìn cô: "Nếu như không muốn nhìn thấy cô ta, tôi bảo cô ta bớt xuất hiện."
Anh ta nói nhẹ nhàng, nhưng Anh Hiền nghe hiểu rõ được -- Anh ta muốn triệt đường phát triển sự nghiệp của Chu Hiểu Tinh để tỏ ý xin lỗi.
Không biết nếu Chu Hiểu Tinh nghe thấy sẽ có cảm nghĩ gì. Nói không chừng đêm hôm qua cái người này có lẽ còn gọi cô ta là cục vàng cục bạc, sáng hôm nay lại lấy vận mệnh tiền đồ của cô ta ra để làm quà lấy lòng một cô gái khác.
"Không cần thiết." Anh Hiền không có hứng thú trò chuyện, trầm mặc trong chốc lát, tự cảm thấy giọng điệu quá lạnh lùng, lại nói tiếp, "Làm ra động thái lớn như thế, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy có chút gì đó."
Thẩm Đông Dương không tiếp lời.
Cô tiếp tục lên tiếng: "Hoạt động tối nay tôi đeo sợi dây chuyền đó đi, miễn cho người ta đoán già đoán non."
Người đàn ông nghiêng một bên, dựa nửa người vào ghế, khóe miệng nhếch lên nụ cười không rõ ý nghĩa: "Nhà em có sáu người, chỉ có em xem như người giống như tên."
Anh Hiền giả vờ nghe không hiểu lời châm chọc của anh ta, cười nhạt, "Cảm ơn đã khích lệ."
Nụ cười của Thẩm Đông Dương dần dần trở nên nguội lạnh, trong lòng có thất bại và có cả tức giận. Trong ba mươi năm cuộc đời thuận lợi của anh ta, gặp trúng cô chính là va phải vách tường.
Cô gái này lúc nào cũng mang dáng vẻ không nóng không lạnh, nhìn thì thấy dịu dàng thật ra là một khối thép rắn chắc khó chơi.
Thực ra anh ta nên sớm nghĩ đến, là người có thể được vang danh giữa bao nhiêu người con gái nhà họ Tưởng, sao có thể thật sự không nguội không lạnh.