Phó Thành là người từng kinh qua mưa bom bão đạn, sự nhạy bén với nguy hiểm đã biến thành trực giác. Anh không hiểu tại sao người phụ nữ nhẹ nhàng trước mặt này lại khiến trực giác của anh bùng phát.
"Cô Tưởng, cô biết lý do tôi tới đây chứ."
Anh Hiền gật đầu.
Tai nạn xe đã xảy ra cách đây gần nửa năm nhưng Phó Chi vẫn còn trong tình trạng hôn mê, thế nên chi phí cho ICU hạng nhất đã đủ để hạ gục anh rồi. Anh Hiền cho rằng quá lắm anh chỉ kiên trì được một tháng, ngờ đâu anh lại có thể kéo dài lâu đến vậy.
Thấy cô không nói gì, Phó Thành khó nhọc mở lời: "Tôi cần tiền."
Anh Hiền cười: "Anh Phó, có vẻ anh không biết nhờ vả người khác lắm nhỉ."
Thoáng thấy bàn tay nổi rõ khớp xương của anh chợt siết chặt, cô vội nói: "Xin lỗi, cách biểu đạt của tôi hơi khác lạ." Cô không giải thích dư thừa, sửa miệng: "Đề nghị lần trước ở bệnh viện vẫn còn hiệu lực, tiền thuốc thang, phí tổn thất tinh thần --"
"Không cần," Anh cắt ngang lời cô: "Tiểu Chi không cần bố thí. Hôm nay, tôi chỉ muốn mượn tiền thuốc, số tiền này tôi nhất định sẽ trả lại cho cô."
Anh Hiền hơi khựng lại rồi tiếp lời: "Anh Phó, nói miệng không bằng chứng." Cô vốn không cần anh trả tiền lại, nhưng cô sẽ không làm người tốt trong các cuộc đàm phán.
Mà người từng trải qua chiến trường kia dường như không hiểu giới kinh doanh, chẳng những không biết cậy cục, mà còn không giỏi thương lượng cho lắm.
"Chúng ta viết biên nhận đi, tính theo lợi tức."
Anh Hiền nhìn anh một cách hứng thú: "Nhưng mà anh Phó à, tôi không thiếu tiền, tôi chỉ cần anh giữ kín miệng mà thôi."
"Tôi sẽ không --"
Lần này người cắt lời anh là cô: "Nói miệng không bằng chứng, phải vậy không?"
Phó Thành lập tức khẽ nheo mắt lại, thấp giọng hỏi: "Cô muốn tôi làm gì."
"Anh có thể làm gì cho tôi?"
"Chỉ cần là chuyện tôi có thể làm được."
"Vậy -- giúp tôi giết một người thì sao?"
Hơi thở của anh trở nên rét căm.
Anh Hiền chỉ nói thuận miệng nói vậy thôi, thấy anh thế, cô không khỏi bật cười: "Chỉ đùa thôi. Tôi cần sự bảo đảm, ví dụ như, một nhược điểm nhỏ của anh."
Nhược điểm?
"Anh có nhược điểm nào có giá trị ngang với tiền thuốc men không?"
Đương nhiên không có.
Anh Hiền sớm đoán được anh không có, bèn tiện tay cầm điện thoại di động lên và nhắm ống kính vào ngay anh: "Anh Phó, xin hãy cởi tất cả quần áo trên người anh ra."
Phó Thành mím môi, lần đầu tiên trong đời anh hoài nghi tai mình: "Cô nói gì?"
"Tôi nói, xin anh hãy cởi hết quần áo ra." Cô lắc lắc điện thoại di động, vẻ mặt không thay đổi: "Một nhược điểm nhỏ ấy mà, yên tâm đi, chỉ cần tôi không nghe thấy bất kỳ lời đồn đại quái lạ nào thì người thưởng thức đoạn video này chỉ có mình tôi mà thôi."
Phó Thành lờ mờ đoán ra cô muốn làm gì, bèn học theo lời cô: "Nói miệng không bằng chứng."
"Bây giờ anh muốn cầu cạnh tôi. Dĩ nhiên, chúng ta có thể tiếp tục thương thảo phương án khác, nhưng Phó Chi có lẽ không thể chờ lâu được đâu."
Một câu nói gắt gao chặn bảy tấc của anh.
Anh chợt nhớ tới những gì cô đã nói ở bệnh viện, đến khi anh tìm cô thì thân phận và lập trường của họ sẽ đổi khác.