Ràng Buộc Con Tim
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Giống như cô, người được ngâm trong hũ mật, vĩnh viễn được bảo vệ trong khu vực an toàn của hắn, cho dù có một ngày hắn thật sự thả cô đi, vứt cô vào xã hội mà mỗi người gọi là đang theo đuổi bình đẳng nhưng vẫn là ỷ mạnh hiếp yếu thì cô ắt hẳn sẽ là người bị loại bỏ.
Bởi vì khả năng phục hồi tâm lý, chịu đựng áp lực cùng với khả năng gặp khó khăn của cô vốn dĩ đã không vượt qua được.
Thêm vào nữa, từ tiểu học cho đến hiện tại có lẽ là theo bản năng hoặc là bị dụ dỗ mà cô lại phụ thuộc quá mức vào hắn, tất cả đều dựa theo suy nghĩ của hắn mà tiến tới, đến nỗi cô gần như mất đi toàn bộ tư duy phản biện..
Vậy nên chỉ là vấn đề thời gian, hắn chỉ cần chờ đợi, chờ cô lại lần nữa trở về vòng tay của hắn, yếu đuối bất lực mà tìm kiếm sự xoa dịu từ phía hắn.
"Bé cưng, anh hứa với em, anh mãi mãi sẽ không rời xa em, vậy còn em thì sao?"
"Không phải em cũng nên hứa rằng cho dù xảy ra chuyện gì đi chăng nữa cũng tuyệt đối sẽ không rời xa anh, sẽ không phản bội lại anh hay sao?"
Lục Thanh Hoài đang ôm cô, lực ôm không hiểu sao có hơi lớn, thắt chặt lấy cô nên thấy hơi đau, nhưng cô không hề phản kháng, trái lại càng ôm chặt lấy hắn.
Lục Thanh Hoài hôn lên đỉnh đầu cô, ánh mắt lại phấn khích điên cuồng mà trước giờ chưa từng có.
Hắn giống như một con thú hoang sẵn sàng chờ đợi thời cơ bộc phát ở trong góc tối.
Hắn kiên nhẫn chờ con mồi của mình rơi vào bẫy, chủ động tiến vào lồng giam của hắn.
Lục Thanh Hoài dán mắt nhìn cô, ánh mắt dần trở nên có hơi cố chấp.
Hắn nghĩ, không vào thiên đường thì xuống địa ngục, dù là ở đâu, hắn đều muốn lôi cô theo.
Một giây, hai giây, ba giây..
Hắn chờ cô tự mình nói ra câu nói đó, nói ra lời hứa của chính cô.
Hắn đang đợi thiếu nữ ngây thơ không hề hay biết từng bước đi lên bệ thờ hiến tế, chủ động hiến dâng bản thân.
Nhưng Tống Miên cũng không để hắn thất vọng, cô mở miệng, giọng nói run run nhưng vẫn kiên quyết nói ra: "A Nghiên, em hứa với anh, cho dù xảy ra chuyện gì em nhất định sẽ không rời xa anh, tuyệt đối sẽ không phản bội lại anh."
Khế ước đã đạt được, số mệnh bắt đầu chuyển động, sự trói buộc giữa bọn họ cũng chẳng thể nào cắt đứt được nữa.
Tâm hồn phấn khích của Lục Thanh Hoài đang run rẩy, hắn điên dại giống như khát khao muốn cướp đoạt và chiếm giữ.
Không đủ, không hề đủ..
Ôm nhau không đủ, hôn môi không đủ, làm tình cũng không đủ.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể chiếm lấy cô hoàn toàn?
Ánh mắt Lục Thanh Hoài đã không còn sáng như lúc thường nữa.
Trạng thái hưng phấn đến phát điên mà mắt thường có thể thấy rõ được của hắn, cố gắng hết sức mới đè nén được hết suy nghĩ một cách điên rồ.
Hắn kiềm chế, chạm vào môi cô bằng ngón cái, nhẹ nhàng hôn lên giống như sợ mạo phạm hay gây khó chịu đến vị thần của mình.
Hắn sát lại gần một cách nhẹ nhàng, giọng nói hiền dịu nhưng đến cùng lại có hơi hiện rõ vẻ âm u đáng sợ: "Bé cưng, em phải làm đúng như những gì đã hứa, nếu không thì.."
Anh sẽ không bỏ qua cho em đâu.
Chúng ta, đến chết cũng không ngừng.

⬅ Trước Tiếp ➡