Phát hiện nàng thất thần, Tả Thứ như trừng phạt cắn đầu lưỡi nàng một cái..
“Tập trung.”
Nói xong, dịch người xuống dưới, há mồm ngậm lấy đầu vú bừng bừng đứng thẳng trong tay.
Thịnh Kiều Di kêu rên một tiếng, vừa muốn ngẩng đầu nhìn liền bị người đàn ông nhấn xuống bả vai.
Đầu lưỡi nóng ướt liếm láp qua lại vòng quanh đầu vú, năm ngón tay thon dài thô ráp nắm lấy nhũ thịt bên kia. Mới đầu chỉ là nhẹ nhàng không ngừng xoa bóp, dần dần, sức lực càng lúc càng lớn, ngón cái cọ xát đầu vú, cảm nhận được nơi đó đứng thẳng, hai ngón tay liền nắm quầng vú xoa nắn.
Thân thể Thịnh Kiều Di ưỡn thẳng, chỉ thấy tê dại ngày càng mãnh liệt, trong cổ họng sắp áp chế không được.
Tả Thứ môi lưỡi dùng sức, hút nhũ thịt nàng kéo lên hết cỡ mới nhả ra, phát ra một tiếng “ba” vang dội, không đợi đạn thịt nảy lên liền bị bắt lấy, ngón cái nhanh chóng khảy đầu vú dính đầy nước miếng của hắn.
Thấy Thịnh Kiều Di cắn môi, ngón tay đặt trên môi cô, thuận thế cắm vào, quấn lấy cái lưỡi nóng ướt bên trong.
Tiếng rên rỉ rách nát phát ra từ đôi môi không ngậm lại được, ở trong căn phòng tối tăm, bất lực mà dân đãng
“Đừng nhịn, tôi muốn nghe, kẻ lừa đảo, hiện giờ còn muốn diễn trò sao?”
Nói xong ngón cái hung hăng ngắt đầu vú cô.
Thịnh Kiều Di phát ra tiếng nức nở, chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt mông lung, lập lòe vô thố ngậm tràn tình dụ©.
“Nhị ca, em... khó chịu... Thật sự... Không lừa anh”
Yết hầu Tả Thứ khô khốc, không tiếp tục trêu chọc cô.
Hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt cô, không muốn bỏ lỡ một biểu tình gì. Hai tay dọc theo đường cong thân thể thiếu nữ lần mò xuống dưới, làm cho nàng một hồi run rẩy, mới chèn vào trong hai đùi tuyết trắng non mịn.
Sờ đến vải dệt ướt át, Tả Thứ nheo mắt lại, nghĩ đến nàng vì mình động tình, liền không thể nhẫn nại.
Thô lỗ kéo quần lót thiếu nữ xuống, bắt lấy đùi nàng đẩy về phía trước.
Ánh mắt người đàn ông sáng quắc nhìn chằm chằm tiểu huyệt khép chặt lộ ra, nơi đó đã yêu dịch ướt dính đã vướng vào đám lông tóc thưa thớt. Duỗi tay phủ lên, ngón tay thon dài chấm lấy dâu thủy của nàng , dọc theo mép thịt non di chuyển lên xuống, khi chạm đến phía trên, thuận tiện xoa nắn âm hạch đang nhô ra .
Thịnh Kiều Di càng run rẩy, ngón tay người đàn ông càng gắt gao xoa nắn, đôi mắt cùng tâm trí lâm vào mê mang, vô thức liên tục gọi, “Nhị ca... Nhị ca...”
Nàng muốn nói gì đó lại không nói nên lời.
“Kẻ lừa đảo, nhìn chính em ướt nhiều như vậy, ra nhiều nước như vậy.”
Đón lấy tầm mắt người con gái, Tả Thứ vươn hai ngón tay, chậm rãi tách ra, có sợi chỉ bạc sền sệt dính ở giữa hai ngón tay. Hắn vươn đầu lưỡi, đem dịch nhầy trên tay liếc láp sạch sẽ, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ dục niệm như dã dã thú
Côn thịt giữa háng Tả Thứ cũng căng trưởng hai vòng, cảm giác đau đớn làm hắn hít thở khó khăn.
Nam nhân cúi đầu, môi đặt trên huyệt khẩu ướt đẫm. Tiểu huyệt kia như cảm nhận được hơi thở của hắn, khẽ co rút, lại tiết ra dâm thủy sáng trong. Ngay lúc thiếu nữ đột nhiên không kịp đề phòng hộ nhỏ một tiếng, hắn há mồm ngậm lấy phiến thịt non mềm, dùng sức liếm từ trên xuống dưới, tới tới lui lui khe thịt hồng nộn.
“A...” đột nhiên bị kí©h thí©h làm Thịnh Kiều Di không thể nhẫn nại rên rỉ thành tiếng, thân thể ưỡn cao, đem chính mình càng dâng đến miệng nam nhân.
Thịnh Kiều Di bất an vặn vẹo lên, muốn thoát khỏi cảm giác xa lạ kia, m không chịu được nức nở xin tha, “Anh, anh, không cần... không cần liếm...”
Nàng khóc thút thít ngược lại làm nam nhân càng hưng phấn, càng dùng sức liếng Aút. Đầu lưỡi vòng quanh huyệt khẩu ướt át, đầu lưỡi còn đâm vào, cảm thụ bên trong ẩm ướt khẩn trương b
Nước miếng, dân thủy hòa quyện với nhau, giàn giụa tùy ý, dính ướt cằm nam nhân.
Không đủ, hắn còn muốn nhiều nữa.
“Kiều Kiều ngoan, làm nước chảy nhiều ra đi, anh hại thật khát...”
Tiếng nghẹn ngào nỉ non truyền vào tai Thịnh Kiều Di, gây nên một trận tê dại, càng nhiều dầu thủy không khống chế được chảy ra ngoài.
“Thật ngoan.”