Đây lại là món quà, món quà có thể khiến anh thân bại danh liệt.
Anh lạnh mặt, lập tức đẩy cô ra, ngón tay thon dài của anh lại đặt lên cánh cửa.
Cô gái lại nắm lấy tay anh, áp lên mặt mình, tìm kiếm chút hơi lạnh.
Bàn tay còn lại không ngừng kéo áo mình, nước mắt lớn từng hạt rơi xuống lã chã. Đôi môi đỏ mọng run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trông vừa bất lực vừa đáng thương.
Lần này, người đàn ông sững người.
“Làm ơn Đừng mở cửa...”
Hứa Duy Chiêu lại ôm chặt lấy người đàn ông, hôn loạn lên yết hầu anh.
Ánh mắt Phương Túc Lễ trở nên sâu thẳm đáng sợ.
“Cô bị hạ thuốc?”
“Ừm... ừm...”
Hứa Duy Chiêu bật khóc thành tiếng, bức thiết hy vọng người đàn ông sẽ giúp đỡ cô.
Nhưng người đàn ông trước mặt không phải kiểu người thích giúp đỡ người khác. Anh chỉ không kiên nhẫn dùng một tay kéo cô ra.
Sức anh quá lớn, kéo làm cánh tay cô đau điếng, không kìm được kêu lên một tiếng.
Nhưng giọng cô gái lại vừa dịu dàng vừa mê hoặc, nghe cực kỳ mờ ám.
Nghĩ đến việc nơi này tuy vắng vẻ nhưng vẫn có người qua lại, người đàn ông nhíu mày, lập tức bịt miệng cô lại “Im miệng ”
Cô lại dán sát vào anh. Trong những lúc giằng co lặp đi lặp lại, chiếc váy liền màu trắng trên người Hứa Duy Chiêu đã lỏng lẻo tuột xuống, làn da trắng sứ dưới tác dụng của thuốc ánh lên một màu hồng nhạt.
Cuối cùng, người đàn ông cũng có phản ứng.
Anh kéo cô đến ghế sofa, tháo cà vạt ra, buộc tay cô vào khung ghế bên cạnh, tránh cho cô lại trèo lên người mình.
“Tôi gọi xe cấp cứu cho cô.” Cổ họng người đàn ông căng chặt, cố gắng giữ giọng nói bình thường.
“Nhưng tôi khó chịu quá...”
“Xin anh... có được không...”
Hứa Duy Chiêu cảm thấy khó chịu vô cùng, đôi môi hồng hé mở, khóc không ngừng.
Chiếc váy đã tuột xuống đến eo cô, đồ lót bên trong cũng màu trắng. Mái tóc đen dài xõa sau lưng giống hệt một thiên thần bị hành hạ.
Trên chiếc ghế sofa da màu đen tuyền, cơ thể đó không ngừng run rẩy, khiến cổ họng người nhìn thắt chặt rồi lại thắt chặt.
Cuối cùng, Phương Túc Lễ đã không gọi cuộc điện thoại đó.
Tối nay có quá nhiều quan chức chính phủ dùng bữa tại đây. Nếu xe cấp cứu 120 đến, không biết sẽ lại có những tin tức tiêu cực gì bị lan truyền, không thích hợp.
Cô gái khóc càng lúc càng dữ dội hơn, đôi mắt ướt át vô cùng quyến rũ. Khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ đẫm nước mắt, đôi môi đỏ mọng run rẩy trông càng thêm đáng thương, cần được yêu chiềụ
Phương Túc Lễ thanh tâm quả dục nhiều năm qua cuối cùng cũng không thể kiềm chế được. Anh ngồi xổm xuống, vuốt ve khuôn mặt cô.
“Cô tên gì?”
“... Hứa Duy Chiêụ..”
Nói xong, Hứa Duy Chiêu bất ngờ cắn mạnh vào ngón tay thô ráp của người đàn ông.
Ngón tay vốn lạnh lẽo đột ngột nóng lên, đôi mắt người đàn ông lập tức đỏ ngầu, yết hầu khẽ động đậy.
Người đàn ông không hỏi thêm nữa, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm cô gái đang uốn éo như rắn nước.
Cô trông như một thiên thần nhưng lại vô cùng quyến rũ, toàn thân toát lên vẻ ướt át.
Phản ứng dưới cơ thể không cho phép anh kìm chế thêm nữa. Anh cúi đầu tháo chiếc cà vạt đang buộc tay cô gái, cô lập tức quấn lấy anh, hôn lên môi anh, động tác thực sự vụng về.
Nhưng cô thắng ở sự nhiệt tình như lửa.
...
Sau một hồi lâụ