Chương 20
Ở ga tàu cao tốc, Hứa Duy Chiêu ôm hôn và ôm chầm lấy bà ngoại, trông hệt như một đứa trẻ.
Cô biết chỉ có bà ngoại mới còn xem mình là một đứa trẻ.
“Chiêu Chiêu, đã là giáo viên đại học rồi, phải đứng đắn một chút chứ ” Bà Diệp cười cưng chiềụ
“Bà ngoại, người ta nhớ bà lắm mà.”
“Rồi rồi, về chỗ con ở thôi.”
Hứa Duy Chiêu đưa bà ngoại về nhà.
Nhìn căn nhà không lớn nhưng được dọn dẹp sạch sẽ, cửa sổ sáng sủa, bậu cửa còn trồng vài chậu hoa, bà Diệp mỉm cười mãn nguyện.
“Bà ngoại, tối nay chúng ta ngủ chung nhé?”
“Không được Với cái tướng ngủ của con, bộ xương già này của bà sao chịu nổi?”
Hứa Duy Chiêu biết mình ngủ không yên giấc, cũng không dám đòi hỏi nữa.
“Thôi được, nghe lời bà...”
Vì là giáo viên đại học, thời gian có chút linh hoạt hơn, Hứa Duy Chiêu tận dụng cơ hội dẫn bà ngoại đi thăm thú vài địa điểm lớn nhỏ ở Giang Châụ
“Chiêu Chiêu, ngày mai thứ Bảy đi cùng bà đến một nơi nhé?”
“Đi đâu ạ? Lại đi lễ Phật à?”
Bà Diệp đi đâu cũng thích ghé thăm chùa miếụ Ở Giang Châu có chùa Tịnh Cư khá nổi tiếng.
Hứa Duy Chiêu nghĩ lần này đã chạy nhiều nơi rồi, nên để người già nghỉ ngơi, dù sao ngày tháng còn dài.
“Không phải, đi cùng bà gặp một người bạn già.”
“Bạn già của bà sao lại ở đây?”
“Bà ấy gả về đây, lớn lên cùng bà từ nhỏ. Chồng bà ấy làm lính, hồi trẻ bà ấy cũng chịu không ít khổ cực, nhưng giờ thì hưởng phúc rồi.”
...
Người bạn già của bà Diệp nghe tin bà đến Giang Châu, mừng rỡ vô cùng, gọi người đến đón, là một chiếc xe quân sự biển số màu trắng.
Xe đi vào những nơi càng lúc càng vắng vẻ, thấy cảnh vệ cầm súng đứng gác khắp nơi, Hứa Duy Chiêu có chút nổi da gà.
“Bà ngoại, bạn già của bà có thân phận gì vậy ạ?”
“Giờ là phu nhân tướng quân rồi, con trai bà ấy cũng ở trong quân đội, nên bà ấy sống ở đây.”
Hứa Duy Chiêụ..
Xe dừng lại, Hứa Duy Chiêu xuống xe trước, rồi đỡ bà ngoại xuống.
“Lão Diệp ”
“Bình Bình ”
Hai bà cụ nhiều năm không gặp, hai mắt rưng rưng ôm chầm lấy nhaụ
“Chiêu Chiêu, đây là bạn thân của bà ngoại, gọi là bà Giang. Bà Giang, đây là Chiêu Chiêu, con gái của Văn Huệ.”
“Ai nha Đã lớn thế này rồi Lần trước gặp con còn tết hai bím tóc nhỏ đòi người bế cơ mà Ai nha...”
“Chẳng phải nói chúng ta đã già rồi sao?”
“Ai nha... Mau vào nhà mau vào nhà, hôm qua biết bà đến, hôm nay từ sáng sớm tôi đã dậy rồi.”
Vào nhà, bà cụ mời Hứa Duy Chiêu và bà Diệp ngồi xuống, rồi gọi ông nhà là Phương Khánh Căn ra, ông cụ tuy đã ngoài tám mươi nhưng vẫn còn rất tinh anh, thần thái xuất chúng.
“Lão Diệp à, Giang Bình biết bà đến Giang Châu, tối qua mừng đến nỗi không ngủ được. Sao không nói sớm là bà đến?”
“Tôi sợ làm phiền mọi người chứ, với lại Chiêu Chiêu cũng đang dạy học ở Giang Đại.”
Hứa Duy Chiêu, người vừa được nhắc đến, nâng tách trà lên cười.
“Bà già này quá đáng thật, cháu ngoại dạy ở Giang Đại mà giờ mới nói?” Giang Bình Bình tỏ vẻ không hài lòng.
“Nói chuyện này làm gì, gia đình mọi người cũng bận rộn, không tiện làm phiền mọi người, huống hồ Chiêu Chiêu cũng đã lớn rồi.”
...
Mấy người già trò chuyện rôm rả, Hứa Duy Chiêu không chen vào, chỉ ngoan ngoãn ngồi một bên.