Ra Đòn Mạnh Mẽ
Chương 9:
⬅ Trước Tiếp ➡
Chiều nay Hàn Diệc không có ở phòng học.
Cũng không trả lời tin nhắn của cậu.
[Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Anh đâu rồi… Thật sự không để ý đến em nữa luôn hở, ca ca ơi ~]
[Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Ca ca ~]
[Thỏ Trắng Nhỏ Thuần Khiết: Ca ca vịt à ~]
"Đệt mịa cậu, nhanh để ý tôi đi chứ cái tên này. Quan tâm đến tôi đây này, ngay bây giờ!!!"
[Bạn có một tin nhắn mới.]
?
Cái quần gì đây??
Không, không thể nào, cậu không tin. Cậu nào phải người có vận may đến thế chứ. Hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, đừng mù quáng thế, phải bình tĩnh nào…
Tay cậu run run nhấn mở tin nhắn.
!!!!!
Úi!!!
[Chó ngốc: Đang chơi bóng, mẹ nó đừng có làm phiền ông đây.]
Ui cha ui cha cha, cái tên này, đến cả địa điểm cũng nói cho cậu biết luôn. Còn không phải muốn cậu đi tìm hắn hay sao. Đàn ông thật là, mấy cái chiêu trò này sao cậu không nhìn ra được chứ?
Có kinh nghiệm từ lần trước nên đương nhiên cậu sẽ không mù quáng tấn công đâu, cậu mua một chai Coca rồi không chút do dự mà lao ngay đến chiến trường sắp sửa bày ra một màn tỏa sức hấp dẫn khôn cùng của mình đây.
Cậu phải quyến rũ hắn đến mức thần hồn điên đảo mới được!
Lần này theo suy tính của bọn nhãi kia thì chắc chắn không có sai sót gì đâu.
Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, quả nhiên tên khốn ấy đang chạy lăng xăng trên sân bóng, cậu thật sự không ngờ mỗi ngày hắn đều chơi bóng như vậy, không mệt hay sao nhỉ, nhìn mà còn đau cả mắt.
Đứng bên cạnh sân bóng, chẳng biết có phải là ảo giác không mà cậu có cảm giác có nhiều người vẫn luôn nhìn về phía mình, còn thường xuyên khích một nam sinh dáng người cao cao trong đó cũng theo về đây.
Ài…
Mấy người đó chẳng phải là anh em tốt cùng chơi bóng với cậu hồi trưa sao, vậy thì vậy thì… Hình như là cái người muốn hỏi phương thức liên lạc của cậu rồi còn muốn dẫn cậu đi chơi nữa. Nhưng cậu thì lại không chơi bóng, trước kia cậu lon ton trên đấy như khỉ hoàn toàn là để câu dẫn Hàn Diệc thôi.
Cậu ta nhìn qua chỗ cậu, có lẽ trời nóng quá nên mặt có hơi hồng hồng, sau đó cậu vẫy vẫy tay với cậu ta xem như chào hỏi.
Nào ngờ được cậu ta tưởng cậu gọi lại, thế là đi một mạch đến chỗ cậu luôn.
À này, người anh em à, đừng như vậy chứ, mình hơi sợ xã giao đó.
Cậu phải nói gì đó thôi.
Đương lúc rối rắm thì một bóng đen cao to ập tới chắn hoàn toàn ở phía trước cậu, cái gì thế này…
Cậu ngẩng đầu thì chợt thấy.
À.
Hàn Diệc
Hắn nhìn cậu từ trên cao xuống, ánh mặt trời bị hắn chắn hơn phân nửa, tóc tai thấm đẫm mồ hôi kết dính thành từng chùm, trong mắt toát lên vẻ không kiên nhẫn.
Tuy vừa rồi trên đường đến đây trong đầu cậu nghĩ hàng ngàn kế sách câu dẫn người này, nhưng vừa nhìn thấy hắn thì đầu óc cậu lại chết máy.
Đều do cái tên này trông hung dữ quá thể.
Lại còn là nỗi ám ảnh trong trí óc non nớt từ mấy vụ ăn hϊếp tay chân từ hồi còn học tiểu học tạo thành, tuy bây giờ đã trở thành phép màu công kích đi chăng nữa thì cũng không giống như trước nữa, mà là nước ấm nấu ếch xanh, là dao nhỏ cắt thịt, cậu con mẹ nó bị tra tấn hơn nửa năm, trái tim yếu ớt này thật sự đã vỡ nát rồi.
Cho nên sợ hắn là điều không hề mất mặt.
Từ Giang cũng không tin có thằng oắt nào sống dưới da^ʍ uy của hắn suốt mười một năm mà còn có thể thẳng lưng ngưỡng đầu tự tin như cậu được đâu.
Cậu nhìn hắn, hắn nhìn cậu.
“?”
Hắn không nói gì, nhưng cậu có thể thấy hai dấu chấm hỏi to đùng in rõ trong mắt hắn.
“Ca…”
Hắn nở một nụ cười âm u, có lẽ Hắc Bạch Vô Thường khi lấy mạng ai cũng cùng lắm là thế thôi.
“Mẹ nó cậu mà dám la lên thì ông đây rút lưỡi cậu đấy.”
Nhưng khi nhìn vào mặt cậu thì biểu cảm của hắn lập tức cứng đờ: “Nín đi!”
Thiệt có lỗi, nhưng trông cậu khủng bố quá, tôi không nín được…
Mắt thấy nước mũi sắp chảy cả ra, cậu vội vàng dùng hết sức hồi còn bú sữa mẹ mà hít một cái để nó rụt trở vào, có điều nước muối sinh lý dễ gì mà hút về được, thế là nó rớt bẹp xuống dưới.
Hơn nữa không chỉ một miếng thôi đâu.
Bẹp bẹp quá trời luôn.
Nước mắt đàn ông không dễ gì rơi, nhưng mà…
Cái mà cục cớt ấy, hu hu hu…
⬅ Trước Tiếp ➡