Ánh mắt Tần Tứ sắc bén, liếc mắt nhìn nàng, giọng nói mang theo uy nghiêm của bề trên: "Lại đây."
Không đợi nàng đáp lại, Tần Tứ đã đi tới.
Thanh Đại giật mình, chẳng lẽ Tần Tứ lại muốn hành hạ nàng sao?
Nhưng nàng không thể chống cự, đành phải đi phía sau Tần Tứ, cố gắng giữ một khoảng cách ngắn.
Thanh Đại theo ở sau không dám thở mạnh. Đi theo Tần Tứ vào thư phòng, cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở, giống như thủy triều làm cho người ta không thể thở nổi.
Vừa nhìn thấy bộ dạng của hắn, nàng lại nhớ đến cảnh tượng đêm qua một thân một mình bị đối xử bạc bẽo. Tần Tứ hỉ nộ tùy hứng, không biết đưa nàng vào thư phòng để làm cái gì.
Tần Tứ lạnh lùng liếc nàng, chẳng nói lời nào mà khẽ giang hai tay ra, Thanh Đại đã hầu hạ thái hậu một thời gian, cho nên nàng nhận ra động tác này. Do dự một chút, vẫn tiến lên cởi bỏ triều phục của Tần Tứ.
Hắn rất cao, khó khăn lắm nàng mới với tới vai Tần Tứ.
Thanh Đại vừa ghét vừa sợ Tần Tứ, không dám tới quá gần. Nàng đưa tay ra để cởi, nhưng vì không quen với y phục của đàn ông nên phải mất một lúc mới tìm được chỗ cởi.
Thanh Đại cố gắng hết sức để kiểm soát đôi tay đang run rẩy của mình, nhưng khi nàng cởi cổ áo của bộ y phục, ngón tay nàng lại vô tình chạm vào cổ hắn. Cảm giác ấm áp trên cổ khiến nàng choáng váng, sau khi kịp nhận ra nàng lập tức buông tay xuống cởi đai lưng quanh eo nắn, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Tần Tứ nhìn chằm chằm người phụ nữ đang cúi đầu cởi y phục cho hắn, vừa rồi cảm thấy đầu ngón tay nàng có chút ngập ngừng. Hắn nhíu mày, không biết trong đầu đang nghĩ gì, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.
Thanh Đại không hề hay biết đợi Tần Tứ thay y phục xong, trán nàng đã nhễ nhại đầy mồ hôi.
Khi Tần Tứ mặc triều phục trông hắn rất nghiêm nghị, nhưng lại bớt dữ dằn hơn khi thay y phục thường ngày. Hắn ngồi xuống, vẻ mặt hơi ủ rũ, thấy Thanh Đại không nhúc nhích, chỉ liếc nhìn Thanh Đại rồi lạnh lùng nói: "Mài mực."
Tính khí kỳ lạ.
Trong lòng Thanh Đại thầm oán hận, sau đó nàng xắn tay áo lên cẩn thận mài mực.
Tần Tứ lấy một cây bút lông sói chấm vào nước mực, chăm chú viết. Chữ của hắn ngay ngắn rất có sức sống, đủ gân đủ cốt. Thanh Đại không dám nhìn nhiều, chỉ cúi đầu chăm chú mài mực.
Hôm qua hắn còn coi nàng là gián điệp của thái hậu, nghiêm khắc cảnh cáo nàng không được trái ý, e rằng hôm nay Tần Tứ nhân cơ hội này để kiểm tra nàng.
Không cần biết trên giấy viết cái gì, chỉ cần nàng lộ ra nửa chữ thì nhất định sẽ chết.
Tần Tứ viết xong bức thư, hơi ngẩng đầu nhìn về phía Thanh Đại đang tận tâm mài mực, khóe miệng mang theo ý cân nhắc: "ngày mai, sẽ hồi môn ."
Động tác của Thanh Đại dừng lại, tim nàng đập mạnh, loạn nhịp hết cả lên nhìn Tần Tứ.
Hồi Môn?
Theo phong tục, sau khi thành hôn ba ngày ,phu thê phải quay trở về nhà vợ. Mà nàng chỉ là một cung nữ bị vứt bỏ, còn có thể về đâu?
Nghĩ kỹ lại, trong lòng Thanh Đại chợt giật mình. E rằng Tần Tứ chỉ muốn quay về Thọ An cung để gặp thái hậu thôi sao?
Trên đường về phủ
Cung Điện Thái Hòa vào giờ mão.