⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Dao nắm chặt khăn lông ở tɾong tay, sau đó bất ngờ đứng lên, nhìn thẳng vào chồng mình rồi nói "Vì cái gì em lại đáp ứng đâu? Là bởi vì mẹ nói ăn lạnh khó sinh con. Nhưng mà lý do tại sao em không mang thai, không phải là anh tự biết rõ ràng rồi sao?"
Hai người bọn họ kết hôn năm đầu tiên, người nhà của Trịnh Khiêm đã tɾong sáng ngoài tối thúc giục cô sinh con. Diệp Dao rấtthích trẻ con, cho nên đối mặt với chuyện này cũng không có gì khó chịu, thậm chí là chủ động làm the0 các biện pháp mà mẹ chồng nói là giúp mau mang thai.
Nhưng thời gian trôi qua, suốt nửa năm trời cũng không thấy động tĩnh gì, cô cũng đã uống không biết bao nhiêu bài thuốc trung y mà mẹ chồng tìm kiếm, đến nỗi nhìn thấy thuốc là tɾong miệng lại đắng ngắt muốn buồn nôn. Nhưng mà kết quả lại vẫn y như cũ.
Vấn đề là Diệp Dao đã kiểm tra qua, thân thể cô không có vấn đề gì cả. Lúc bấy giờ Trịnh Khiêm mới nghĩ đến chuyện hẳn là tự đi kiểm tra sức khoẻ của chính mình.
Đợi kết quả ra tới, quả nhiên, là tinh trùng của anh ta có hoạt tính cực thấp, cơ hội có con gần như bằng không.
Ngày đó sắc mặt Trịnh Khiêm đen như màu mực, chỉ cảm thấy tôn nghiêm của đàn ông không còn sót lại chút gì. Biết không thể mang thai là do mình, anh ta bị đả kích nặng̝ nề.
Diệp Dao thấy thế lại không đành lòng, cũng đồng ý với anh ta là giấu diếm chuyện này không cho ba mẹ biết, Trịnh Khiêm âm thầm chữa trị ở sau lưng bọn họ.
Chẳng qua là kể từ đó trở đi, hết thảy mọi áp lực không thể sinh đều đổ lên đầu cô. Mẹ chồng tɾong sáng ngoài tối chỉ trích cô vô dụng͟͟, ép cô phải làm cái này làm cái kia để dễ thụ thai.
Không được ăn đồ lạnh, không ăn hải sản, hết thảy những loại đồ ăn bất lợi với việc mang thai đều bị cấm. Đặc biệt là mẹ chồng lại bắt cô uống thêm các loại thuốc không biết lấy từ đâu ra, chỉ cần nghe nói là sẽ giúp mang thai thì đều tìm tới cho cô. Mà đã là thuốc thì đều có ba phần độc, đừng nói là cô không có bệnh, đến cả người bệnh cũng không thể tuỳ tiện uống thuốc linh tinh.
Chính vì vậy mà có lần cô còn bị tiêu chảy suốt mấy ngày, còn tɾúng độc phải đưa vào bệnh viện rửa ruột, cuối cùng mới làm cho bọn họ hoảng sợ không dám ép uổng nữa.
Tất cả những điều này, cũng chỉ là vì muốn giữ gìn tôn nghiêm cho Trịnh Khiêm.
Nhớ đến hôm nay chỉ là quá nóng mà ăn một que kem, mẹ chồng đã răn dạy suốt mấy tiếng liền, Diệp Dao đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.
Cô cầm lấy cái gối của mình, không đợi Trịnh Khiêm nói gì, cô trực tiếp đi ra khỏi phòng ngủ, "Hôm nay em ngủ ở phòng cho khách, anh nghỉ ngơi cho tốt đi."
Một mình nằm trên giường tɾong phòng ngủ phụ, Diệp Dao nghiêng người sang một bên, mắt không chớp nhìn chằm chằm mặt tường.
Hai năm kết hôn, cô hiếm khi phát hoả với Trịnh Khiêm như vậy, ngay cả tình huống giống như hôm nay, cũng là lần đầu tiên.
Có rấtnhiều nguyên nhân khiến cho cảm xúc của cô bị mất khống chế.
Thứ nhất là mẹ chồng tự tiện xâm nhập vào tɾong nhà của cô, cả chồng và mẹ chồng đều không hề nói với cô một tiếng nào về chuyện chìa khoá.
Thứ hai là ở ngay trước mặt người ngoài bị quở trách chỉ vì ăn một que kem, sau đó lại tiếp tục bài ca đổ lỗi không thể sinh lên đầu cô.
Thứ ba là thái độ của Trịnh Khiêm, anh ta không hề thấu hiểu cho áp lực đang đè nặng̝ lên vai cô. Rõ ràng biết nguyên do khó mang thai là do đâu, nhưng vẫn vì mặt mũi của mình mà khuyên cô nhường nhịn mẹ chồng.
……
Những việc này đều là việc rấtnhỏ, nhưng hai năm qua đã xảy ra vô số lần lặp đi lặp lại. Chúng cứ thế chồng hết lên nhau, dần dần phá tan hết toàn bộ sức chịu đựng của cô.
⬅ Trước Tiếp ➡