⬅ Trước Tiếp ➡
Đối phương cũng đã nhìn thấy cô, khoé miệng kéo ra một nụ cười nhìn cô chăm chú. Đôi mắt g͙ià nua như bắn ra những tia sáng sắc bén, gần như muốn nhìn thấu cả con người cô.
Diệp Dao lập tức sửng sốt. Cô nắm chặt que kem tɾong tay, tɾong lòng bắt đầu có cảm giác lo lắng dâng lên.
“Mẹ……”
Người phụ nữ này là mẹ của Trình Khiêm, cũng chính là mẹ chồng của Diệp Dao. Nhìn thấy con dâu đang đến gần, đối phương dùng giọng điệu ôn hoà nói, "Tiểu Dao, con đi đâu vậy, có phải là trời nóng quá không?"
Diệp Dao đang muốn nói chuyện, cuối cùng lại im lặng đổi đề tài, "Mẹ, chúng ta lên nhà trước đi."
Cửa thang máy khép lại.
Ngoại trừ hai người, còn có một bà cụ dắt chó đi dạo nữa.
"Tiểu Dao, không phải mẹ đã nói với con rồi sao? Phụ nữ kiêng kị nhất là ăn đồ lạnh."
Thang máy chậm rãi đi lên, mẹ chồng Triệu Quế Anh nghiêng đầu nhìn cô, nói lời thấm thía.
Trong không gian chật chội có một mùi hôi lan toả, đó là mùi bùn đất bẩn thỉu trên người chú chó Teddy vừa mới lăn lộn bên ngoài kia.
Diệp Dao nín thở hơi cúi đầu, yên lặng nghe mẹ chồng dạy dỗ.
"Nếu muốn bảo dưỡng tử cung và buồng trứng, tuyệt đối không được đụng đến đồ uống lạnh hay là ăn kem gì hết..."
Bà cụ bên cạnh trước khi bước ra khỏi thang máy cũng quay đầu lại liếc mắt nhìn Diệp Dao một cái, "Mẹ cô nói đúng đấy, phụ nữ thì phải biết giữ gìn vào, nếu không sau này lại hối hận "
Có người khẳng định quan điểm của mình khiến Triệu Quế Anh đắc ý cong môi cười. Còn đang muốn tiếp tục thuyết giáo, Diệp Dao lại đột nhiên hỏi một câu, "Mẹ, ngài không ngửi thấy mùi hôi sao?"
Triệu Quế Anh không kịp phản ứng lại ngay, sửng sốt nói “Cái gì?”
Thang máy đinh một tiếng mở ra.
“Không có gì.” Diệp Dao dẫn đầu đi ra ngoài.
Triệu Quế Anh lặp đi lặp lại câu hỏi của cô mấy lần, như nghĩ đến điều gì, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Diệp Dao đi vào tɾong nhà, trước hết là vào phòng ßếp rót một ly nước uống.
Triệu Quế Anh đi sát phía sau, ngữ khí không còn vẻ ôn hoà như vừa nãy nữa, "Dao gần đây Tiểu Khiêm đi làm bận rộn, đúng là lúc thân thể cần bổ sung dinh dưỡng nhất. Chuyện nấu cơm ấy, nếu mà cô không rảnh làm thì cứ bảo tôi, để tôi đến nấu cho cũng được."
Diệp Dao kinh ngạc, không hiểu mẹ chồng nói vậy là có ý gì. Cho đến khi bà chỉ vào tủ lạnh đang đóng kín, sau đó răn dạy nói, "Cơm hộp là loại đồ ăn mất vệ sinh nhất, ai biết bên ngoài bọn họ cho cái gì vào. Buổi sáng tôi đã mang thêm đồ ăn đến cho hai anh chị, thuận tiện ném hết đống đồ đó đi rồi..."
"Mẹ... Sáng nay đã tới rồi?"
Diệp Dao ở nhà đến giữa trưa cũng không biết được mẹ chồng đến lúc nào.
Triệu Quế Anh lộ ra một nụ cười thâm ảo tựa như hiểu rõ nói, "Khi đó con còn đang ngủ, mẹ cũng không đánh thức con dậy nữa."
Diệp Dao nắm chặt tay, đây căn bản không phải là vấn đề gọi cô dậy hay không.
Mà là... Làm sao mẹ chồng có thể không một tiếng động vào tɾong nhà của bọn họ được? Bên ngoài còn có khoá cửa đấy
Diệp Dao nhớ tới lúc vừa mới kết hôn, cô muốn Trịnh Khiêm dọn ra ở riêng. Anh là con một, lúc đầu nhà họ đương nhiên là không vui. Cuối cùng vẫn là Diệp Dao bỏ ra tiền cọc mua nhà, sau đó lại hứa hẹn sẽ cùng Trịnh Khiêm gánh vác việc trả nợ khoản vay còn lại, lúc bấy giờ mẹ chồng mới chịu đồng ý.
Bởi vì cô đã lừa Trịnh Khiêm về ba mẹ mình, cho nên Diệp Dao trước sau vẫn cảm thấy áy náy với anh ta. Cho nên về phương diện tiền bạc, cô luôn cố gắng trả giá nhiều hơn.
Vợ chồng kết hôn, thành lập một gia đình mới, đương nhiên nên có một không gian riêng tách biệt khỏi bố mẹ, làm như vậy cũng tránh được rấtnhiều mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâụ
⬅ Trước Tiếp ➡