⬅ Trước Tiếp ➡
Cánh môi nóng bỏng của hắn lấp kín bờ môi mềm mại của cô, chặn lại tất cả những tiếng kêu rên phản kháng. Cô càng muốn nói chuyện thì chỉ càng cho hắn cơ hội xâm nhập vào bên tɾong, đầu lưỡi xông qua thành luỹ đột nhập vào khoang miệng ấm áp, quen đường quen nẻo chiếm đoạt hết toàn bộ hơi thở ngọt ngào của cô.
Diệp Dao chỉ có thể phát ra những tiếng ưm ư vô nghĩa, hai tay nhỏ cũng bị người đàn ông nắm chặt ép vào trên đỉnh đầụ
Môi chạm môi, đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau, khoáı cảm tê dại không ngừng truyền đến khiến người phụ nữ mụ mị đầu óc.
Không biết qua bao lâu, nhưng khi hắn buông môi cô ra thì Diệp Dao đã bắt đầu thở dốc liên hồi, khuôn mặt vì thiếu dưỡng khí mà đỏ bừng, tɾong mắt còn loang loáng hơi nước.
Một sợi chỉ bạc nối giữa hai đôi môi đột nhiên đứt đoạn. Chung Diệc Nhiên không hề dừng lại mà ngay lập tức rời trận địa xuống cần cổ trắng nõn của cô.
Đôi môi nóng rực của hắn đi đến đâu là lại khiến cô rùng mình đến đó. Đầu lưỡi ẩm ướt liếm dọc the0 cái cổ mảnh khảnh của cô, không buông tha một tấc da thịt non mịn nào, để lại từng chuỗi nước bọt sáng lấp lánh.
Diệp Dao liên tục giãy giụa nhưng thân thể nhỏ xinh đã h0àn toàn bị hắn áp chế. Bàn tay to luồn xuống dưới làn váy bắt đầu thăm dò, bắt đầu vuốt ve bắp đùi mịn màng.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn thì thầm bên tai cô, "Lúc ở trên xe không phải là còn muốn hay sao?"
Chung Diệc Nhiên áp trán mình lên trán cô, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nhìn xuyên qua cả linh hồn của cô vậy.
"Không có tôi chạm vào rấtkhó chịu, có phải hay không?"
Cả người Diệp Dao run lên, the0 bản năng không ngừng lắc đầụ
Bàn tay nhỏ đã được thả tự do cố gắng ngăn cản bàn tay đang tuỳ ý làm càn của hắn.
Cô căn bản không biết dáng vẻ của mình lúc này gợi cảm như thế nào, hai mắt long lanh ngập nước ẩn chứa ham muốn đang nhộn nhạo bên tɾong.
Biểu cảm xin tha vừa yếu ớt vừa bất lực, tɾong nháy mắt đã thổi bùng lên ngọn lửa du͙c vọng của người đàn ông.
Ban đầu hắn vốn chỉ định là trêu chọc cô một lát rồi thôi. Nhưng lúc này Chung Diệc Nhiên đã h0àn toàn không thể dừng tay lại.
Hắn ôm chặt lấy vòng e0 mảnh khảnh của cô, cho người phụ nữ cảm nhận thân dưới đã sưng to của hắn, giọng thâm trầm nói, "Đã đến lúc dùng bữa chính rồi..."
Diệp Dao bị hành động của hắn làm cho sợ hãi.
Làm sao có thể... Ở chỗ này đâu???
Đây chính là nơi công cộng. Bên ngoài còn có rấtnhiều nhân viên đang đứng đợi, nếu không nhanh chóng ra ngoài thì chắc chắn là họ sẽ đoán được hai người đang làm cái gì ở bên tɾong.
Tưởng tượng đến cảnh đó, cả người Diệp Dao đều cứng đờ. Cô mới không muốn bị người khác phát hiện.
"Đừng làm ở chỗ này được không?"
Người phụ nữ cố gắng muốn thương lượng với hắn. Cho dù là bốn năm trước khi cô còn đi the0 Chung Diệc Nhiên, hai người cũng hiếm khi làm t̠ình ở bất cứ đâu ngoài phòng ngủ.
Nhưng mà bây giờ người đàn ông này lại làm cho cô cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Hắn không quan tâm ánh nhìn của người khác, chỉ chú tâm đến du͙c vọng của bản thân, muốn làm gì là sẽ làm cái đó.
Hắn căn bản không nghe lời cầu xin của cô.
Bàn tay to lớn vẫn tiếp tục vén làn váy của cô lên, thậm chí còn càn rỡ hơn bắt đầu kéo mép quần lót xuống, sờ vào nơi bí mật của cô.
Gần như là the0 bản năng, Diệp Dao nhanh chóng kẹp chặt hai chân, hoảng loạn đẩy bàn tay đang làm càn của hắn ra.
Nhưng người đàn ông căn bản không quan tâm sự phản kháng của cô. Tay áo của hắn tuỳ ý vén lên đến khuỷu tay, cơ bắp nổi lên thành một đường cong h0àn mỹ. Hắn không chút hoang vang di chuyển ngón tay, trực tiếp cắm vào bên tɾong.
⬅ Trước Tiếp ➡