Chung Diệc Nhiên không trả lời vấn đề của cô, ngược lại quay đầu hỏi, "Đêm hôm qua chồng em không trở về, tại sao lại ngủ dậy muộn như vậy?"
Quả nhiên, đó là do hắn cố ý an bài.
Trên mặt cô hiện lên một chút xấu hổ, Diệp Dao tránh ánh mắt của hắn. Người đàn ông tiếp tục hỏi, "Hay là anh ta không ở, em không ngủ được?"
Trong giọng nói của hắn tràn ngập vẻ trào phúng. Có lẽ đây là nguyên nhân mà hắn đến tìm cô.
Người đàn ông này mỗi giây mỗi phút đều đang nhắc nhở cô rằng cô không chỉ là kẻ lừa đảo mà còn là một người phụ nữ không chung thuỷ.
Trong lòng Diệp Dao ngoại trừ phẫn nộ cũng chỉ còn có hổ thẹn. Cô gục đầu xuống nắm chặt bàn tay không nói lời nào.
Tài xế khởi động xe xong thì ấn nút để một tấm màn chắn nổi lên ngăn cách ghế trước và ghế saụ
Như vậy thì tɾong không gian phía sau lúc này chỉ còn có hai người đối mặt với nhaụ
"Lại đây."
Chung Diệc Nhiên đưa một tay ra, ngữ điệu giống như đang gọi một con thú cưng không chịu nghe lời.
Diệp Dao nghe vậy thì giật mình nhìn hắn, tɾong phút chốc có chút không hiểu hắn muốn cô đi đâụ
Nhưng còn không đợi cô hỏi ra khỏi miệng, người đàn ông đã vươn cánh tay dài của mình ra, dễ dàng kéo cô ngã vào tɾong ngực hắn.
Người phụ nữ hoảng sợ, nhịn không được kêu lên một tiếng.
Cánh tay khoẻ khoắn vòng quanh e0 cô, giam thật chặt cô ở tɾong ngực mình, một tay khác lại ngang nhiên xốc vạt áo phông rộng thùng thình của cô lên, chuẩn bị thò tay vào bên tɾong.
"Không cần..."
Diệp Dao hốt hoảng nói, một bàn tay nhỏ nhắn vội vàng ngăn lại động tác của hắn, đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn hắn với vẻ cầu xin, "Đừng ở chỗ này..."
Người phụ nữ sợ hắn làm xằng làm bậy, ở đây không phải là tɾong khách sạn bí mật, bọn họ không chỉ đang ở trên xe, mà phía trước còn có cả tài xế nữa.
Nhưng mà Chung Diệc Nhiên cũng không định bỏ qua cho cô, hắn ghé vào tai cô thì thầm nói, "Không làm, để tôi xem một chút..."
Nói xong, hắn dễ dàng kéo tay cô ra, trực tiếp cầm vạt áo của cô kéo lên cao.
Gương mặt của người phụ nữ tɾong nháy mắt đỏ như tôm luộc, Diệp Dao không có cách nào chống lại hắn, chỉ có thể nhắm mắt lại quay đầu đi. Dù sao đối với người đàn ông này mà nói sự phản kháng của cô chỉ là vô nghĩa, chi bằng cứ thế nhắm mắt làm ngơ.
Chung Diệc Nhiên nhếch môi nhìn biểu cảm cam chịu của cô, càng được một tấc lại tiến lên một thước mà vô sỉ nói, "Ngậm lấy nó."
Cằm nhỏ của cô bị hắn ép mở ra, vạt áo bị nhét vào tɾong miệng, Diệp Dao the0 bản năng dùng răng cắn chặt lấy, cứ thế toàn bộ nửa người trên của người phụ nữ đã lộ ra trước mắt hắn.
Cô mở bừng mắt ra, tɾong mắt loang loáng nước, cảm giác xấu hổ ngập tràn giống như cô đang chủ động dâng bản thân vào tɾong miệng hắn vậy.
Mỗi lúc đến mùa hè trước ngực sẽ rấtdễ đổ mồ hôi, cho nên Diệp Dao chỉ dùng loại áo lót mỏng dễ thấm nước để thông khí cho cơ thể.
Lúc này chính nó lại giúp cho người đàn ông dễ dàng nhìn thấy khung cảnh bên tɾong. Hắn tuỳ tiện đẩy nhẹ một cái là lớp vải mỏng đã bị vén lên, bộ ngực nhảy bật ra ngay trước mắt hắn.
Đôi mắt Chung Diệc Nhiên tối sầm lại khi nhìn thấy bộ phận mà hắn yêu thích nhất trên người cô. Ngày hôm qua hắn đã xoa nắn thưởng thức nơi này rấtnhiều lần, khiến cho hai luồng tuyết trắng chi chít dấu hôn màu đỏ chót, đến hôm nay vẫn còn chưa tiêu đi được.
Hai điểm nhô lên vẫn còn sưng húp, màu thích.
Tầm mắt của hắn dừng lại một lúc lâu, khiến cho Diệp Dao càng lúc càng xấu hổ không chịu được. Cô hé môi, "Chung tổng..."