⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Dao mím môi không nói gì, cô đúng là rấtmệt, nhưng lại không phải mệt mỏi như anh nghĩ. Ngoài cảm giác kiệt sức trên thân thể, còn có cả sự bất an ẩn sâu tɾong tâm hồn.
Thế là cô cười đáp lại, "Vậy cũng được."
Diệp Dao vào phòng thay quần áo, đïện thoại di động đang đặt tɾong túi xách đột nhiên kêu lên.
Là một dãy số lạ gọi đến. Nhưng mà cô vẫn ngay lập tức nhận ra được. Số đïện thoại của Chung Diệc Nhiên vẫn giống hệt như bốn năm trước.
Người phụ nữ vội vàng đi vào nhà vệ sinh, khoá cửa lại cẩn thận rồi mới dám nhận đïện thoại của hắn.
"Alo?"
"Về đến nhà rồi sao?"
Nghe được câu hỏi của hắn, Diệp Dao đúng sự thật nói, "Đúng vậy."
Dừng lại vài giây, giọng nói của người đàn ông trở nên lạnh lùng.
"Không cần tôi phải nhắc nhở em chứ?"
"Cái gì?"
Diệp Dao không biết hắn có ý gì, cô hạ giọng xuống hỏi.
Chung Diệc Nhiên bình tĩnh nói, "Tôi không có hứng thú dùng chung đồ với tên đàn ông khác, cho nên tɾong khoảng thời gian này em biết phải làm thế nào rồi chứ?"
Ý tứ của hắn rấtrõ ràng, trước khi giao dịch của bọn họ kết thúc, cô không được phát sinh quan hệ với Trịnh Khiêm nữa.
Người phụ nữ nắm chặt tay, hít sâu một hơi mới có thể bình tĩnh đáp, "Tôi hiểu rồi."
Cô vừa dứt lời, cuộc trò chuyện đã kết thúc. Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt mình phản chiếu ở tɾong gương, vẻ mặt thất thần giống như bị mất hồn.
Chỉ tɾong vòng một ngày mà cuộc sống của cô đã h0àn toàn thay đổi. Diệp Dao nhìn những dấu hôn màu hồng nhạt bên dưới cổ áo của mình, cho dù Chung Diệc Nhiên không nhắc tới thì cô cũng phải tìm cách che giấụ
Cô nhớ lại một màn diễn ra ở khách sạn hôm nay, người đàn ông kia giống như một con dã thú không ngừng gặm cắn trên người cô. Đến tận bây giờ Diệp Dao vẫn còn cảm thấy hai chân run rẩy, cả thể xác lẫn tâm hồn đều vô cùng mệt mỏi.
Cô vã nước lạnh lên mặt, khiến gương mặt mình khôi phụcmột chút tinh thần. Đợi hết thảy mọi chuyện đều bình ổn lại cô mới mở cửa đi ra ngoài. Đúng lúc này thì đồ ăn đặt trước cũng đã giao đến.
Trịnh Khiêm gọi rấtnhiều món, hai người ăn không hết nhiều như vậy, Diệp Dao chia ra một phần đóng gói kỹ cất vào tɾong tủ lạnh.
"Bà xã, không cần phiền toái như thế, nếu còn thừa thì cứ vứt đi đi."
Trịnh Khiêm tuỳ ý nói, không muốn cô phí công sức làm gì.
Người phụ nữ chỉ cười, nhẹ giọng nói, "Chủ yếu là hôm nay em không có tâm trạng ăn uống, để lại ngày mai hâm nóng rồi ăn, nếu không thì quá lãng phí."
Xếp chỗ thức ăn còn lại ra bàn, hai người bắt đầu ngồi xuống ăn cơm. Nhưng mà còn chưa qua mười phút, tiếng chuông đïện thoại của Trịnh Khiêm lại đột nhiên vang lên.
Diệp Dao chỉ loáng thoáng nghe được phía đầu giây bên kia truyền đến âm thanh vội vàng, thần sắc trên mặt chồng cô lập tức trở nên nôn nóng.
Trịnh Khiêm nói một câu, "Tôi sẽ đến ngay", sau đó vội vã đứng lên, vừa chạy về phòng ngủ thay đồ vừa giải thích với Diệp Dao, "Có một chút số liệu xảy ra trục trặc, anh phải đến công ty kiểm tra lại ngay."
Còn không đợi Diệp Dao nói cái gì, bóng dáng của chồng cô đã biến mất sau cánh cửa phòng ngủ.
Vài phút sau, cửa nhà đóng rầm lại, tɾong không gian chỉ còn nghe thấy tiếng đồng hồ tre0 tường đang vang lên từng tiếng kêu tích tắc.
Trịnh Khiêm thậm chí không kịp xuống gara, mà trực tiếp gọi xe ôm để đi cho nhanh.
"Bà xã, không biết bên công ty phải đến mấy giờ mới làm xong, em cứ ăn cơm trước rồi đi nghỉ ngơi đi, không cần chờ anh."
Diệp Dao còn có thể nói gì được nữa. Cô đành phải an ủi hắn là không cần gấp gáp, nếu có quên gì thì cứ gọi đïện cho cô, cô sẽ mang đến tận nơi cho.
Trịnh Khiêm cảm động vội vàng ừ một tiếng, sau đó nói một câu cảm ơn rồi cúp đïện thoại.
⬅ Trước Tiếp ➡