"Ăn ngon chứ? Dì cố ý nhờ người ta làm thịt lợn rừng còn non, chờ cháu khỏe lại thì dì sẽ dẫn cháu đi nướng thịt, dì biết cháu thích ăn cái đó."
Lục Nguyên khó khăn lắm mới ăn được một chút, nghe thấy vậy rất cảm động.
"Cảm ơn dì Trâu."
Năm Lục Nguyên tám tuổi thì ba mẹ ly hôn, lý do là mẹ không thể chịu đựng việc ba quanh năm không ở nhà và phòng thí nghiệm dưới mặt đất. Mẹ cô nắm trong tay công ty hơn trăm triệu nên rất nhanh liền tái hôn, mà Lục Nguyên lại bị xử cho ba. Từ đó về sau, Lục Tư Nam gánh vác nghĩa vụ chăm sóc Lục Nguyên. Con vừa lớn thì liền đưa đến ký túc ở trường học, nhưng những ngày nghỉ thì cô được ba mang theo đến nơi làm việc.
Mấy năm nay, Lục Nguyên đi theo đoàn của Lục Tư Nam qua rừng mưa nhiệt đới nghiên cứu thực vật, cũng qua Nam Cực tìm hiểu loại cá chưa ai biết.. Mới đầu, Lục Tư Nam mang theo con nên tay chân còn luống cuống, may mắn trong đoàn có trợ thủ Trâu Tuyền tạm thời nhận việc chăm sóc, không ngờ vậy mà đã chăm sóc rất nhiều năm.
So với người mẹ lạnh như băng trong trí nhớ, Lục Nguyên thích dì Trâu này hơn. Dần dần cô cũng hiểu rõ vì sao Trâu Tuyền lại tỉ mỉ với mình như thế, cô thấy ánh mắt của ba đã nói lên hết thảy nhưng Lục Nguyên hoàn toàn không phản cảm, trái lại còn rất ủng hộ.
"Dì Trâu, đó là cái gì?"
Ngón tay của Lục Nguyên hơi run chỉ về phía chiếc túi giấy kraft trên bàn.
"Lúc vừa sang đây thì gặp được quân dưới trướng của Tiêu Trì, cậu ta nói có chút trái cây nhờ dì mang sang cho cháu, dì thấy đều là quả dại trên đảo, còn rất tươi."
Nhắc tới Tiêu Trì, trong ánh mắt Trâu Tuyền tràn ngập ý cười và trêu ghẹo, nhìn đến Lục Nguyên đang đỏ mặt lên vì sốt bây giờ càng thêm nóng.
"Dì Trâu!" Lục Nguyên hờn dỗi nhìn Trâu Tuyền.
Trâu Tuyền cười càng lớn, đút Lục Nguyên mấy muỗng cháo rồi nói: "Nghe nói là Tiêu Trì tự mình hái, chậc chậc, thằng nhóc này cũng thật không tồi, nếu không phải không đi được thì chắc chắn nó sẽ tự mình đưa sang đây."
Lục Nguyên bất đắc dĩ, chỉ có thể mặc kệ bà nói tiếp, dù sao chuyện của cô và Tiêu Trì cũng không ít người biết.
Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư(*), đính hôn từ trong bụng mẹ.. Hai người bọn họ chắc chắn thích hợp với ba từ này, thậm chí Lục Tư Nam cũng thích nhìn hai người qua lại.
(*) Hai nhỏ vô tư: hai đứa trẻ một trai một gái chơi với nhau hồn nhiên thuở nhỏ.
Sau khi ăn xong, Trâu Tuyền dùng khăn lạnh lau người Lục Nguyên một chút, lúc này cơn sốt mới hạ xuống một ít, đáng tiếc Trâu Tuyền không thể chăm sóc Lục Nguyên lâu được. Đảo nhỏ này không thuộc bất cứ quốc gia nào nên ai cũng không có quyền sử dụng, lần này bọn họ có thể thuận lợi lên đảo vì đã tìm cách giữ bí mật.
Cho nên trong thời gian quy định, bọn họ cần phải tăng cường nhân lực và sức lực, tìm ra sinh vật mới đó, sau đó mang theo tiêu bản sống rời đi ngay.