Chương 7
Cô bạn trái xoan dứt câu với khí thế ngút trời.
"Tôi đâu có nói cậu, mắc mớ gì cậu chen vào chứ " Trâu Kiến Bân tức đến đỏ bừng mặt như gan lợn chín.
Cô bạn mặt trái xoan bĩu môi trừng mắt "Biến đi Đồ xui xẻo, ai cho phép cậu đụng đến bạn cùng bàn của tôi " Đúng lúc này, tiếng chuông vào lớp đầu tiên vang lên, những học sinh nãy giờ lặng lẽ hóng hớt cũng vội vã trở về chỗ ngồi.
Khang Ngọc Nghi nhìn cô bạn mặt trái xoan với vẻ đầy ngưỡng mộ, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Cô để ý thấy trên tất cả bìa sách trên bàn đều ghi tên mình, bèn lén liếc sang sách của cô bạn mặt trái xoan cùng bàn.
Trên bìa sách là ba chữ lớn rồng bay phượng múa "Triệu Phi Phi." Khang Ngọc Nghi âm thầm ghi nhớ cái tên này.
"Cảm ơn cậu đã giúp tớ, Phi Phi." Khang Ngọc Nghi lí nhí nói lời cảm ơn, khuôn mặt đỏ bừng "Cậu thật sự giỏi mắng người lắm đấy " Triệu Phi Phi khẽ nhíu mày, cảm giác câu nói này có hơi kỳ lạ.
Tranh thủ giáo viên chưa đến lớp, cô ấy khoát tay "Ôi dào, chuyện nhỏ thôi mà." "Cái tên Trâu Kiến Bân chết tiệt đó đúng là đáng ghét.
Năm ngoái tỏ tình với cậu bị từ chối, giờ ngày nào cũng cố tình gây khó dễ.
Cậu phải phản kích lại, nếu không cậu ta sẽ càng được đà lấn tới đấy." Khang Ngọc Nghi nghe mà nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu "Được, tớ nhất định sẽ phản kích " Tiếng chuông vào lớp lần hai vang lên, một thầy giáo râu ria xồm xoàm bước vào lớp, đây là tiết tiếng Anh.
Trên bục giảng, ông thầy lớn tuổi cứ thao thao bất tuyệt bằng thứ "ngôn ngữ kỳ lạ" mà Khang Ngọc Nghi hoàn toàn chẳng hiểu, khiến cô chẳng mấy chốc đã cảm thấy buồn ngủ.
Nhớ lời "bệ hạ" dặn, cô quyết định gục xuống bàn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong tiếng "tụng kinh" đều đều của thầy giáo, Khang Ngọc Nghi dần buồn ngủ, cuối cùng dứt khoát chìm vào giấc mộng đẹp.
Những mảnh ký ức vụn vặt nhưng rời rạc ùa về như dòng nước lũ, thoáng chốc quay cuồng trong tâm trí cô.
Khi cô tỉnh lại thì tiết học thứ ba cũng vừa kết thúc.
Khang Ngọc Nghi từ từ ngồi thẳng dậy, sững người nhìn chằm chằm vào chiếc bảng đen đầy những con số Ả Rập.
Giờ thì cô đã lờ mờ hiểu thế nào là "thời hiện đại" nhưng vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận được toàn bộ ký ức của Khang Ngọc Nghi này..
Theo mảnh ký ức vừa thoáng hiện, cô kéo khóa cặp sách, lục từ đáy túi ra một chiếc điện thoại, dùng dấu vân tay mở khóa.
Màn hình sáng lên, một bức ảnh chụp ba người trong gia đình cô hiện ra.
Khang Ngọc Nghi mở ứng dụng chat với biểu tượng bong bóng màu xanh, góc trái bên dưới hiển thị hơn 99+ tin nhắn chưa đọc.
Trong danh sách các cuộc hội thoại, toàn bộ đều là những câu hỏi về mối quan hệ giữa cô và thiên tài.
Cô cẩn thận kéo xuống xem nhưng ngoài cô bạn cùng bàn Triệu Phi Phi thì hầu như không nhận ra ai trong số đó, thế là quyết định tắt máy chẳng buồn đọc tiếp nữa.
Cùng lúc đó, Trâu Kiến Bân vẫn đang cao giọng khoác lác với mấy người bạn.
"Tôi cá một tháng tiền ăn sáng, chắc chắn thiên tài không quen nhỏ Khang mập.
Chắc chắn cô ta chỉ mặt dày bám lấy thôi " "Không phải có người nói thiên tài ăn cả phần mì xào mà cô ta đã ăn rồi sao?" "Xì, cái video trên diễn đàn cũng chẳng rõ thật hay giả, biết đâu chính nhỏ Khang mập giả danh đăng