⬅ Trước Tiếp ➡

"trắng, nhỏ, gầy" Cô gái này chỉ hơi mũm mĩm thôi, đừng có nói quá đáng như thế Bạn trên kia sao kích động thế?
Lẽ nào là chính chủ đấy à?
Nếu bạn là cô gái đó thì tự biết thân biết phận mà tránh xa thiên tài đi nha Diễn đàn và các nhóm chat sôi sục bàn luận.
Dẫu sao thì bản thân Lý Nguyên Hành vốn đã là tâm điểm chú ý, anh không chỉ là con trai của một đại gia đình giàu có mà thành tích học tập cũng luôn giữ vững vị trí số một toàn khối suốt nhiều năm.
Quan trọng hơn là anh cao ráo đẹp trai, ngũ quan sắc nét cương nghị, mạnh mẽ cao hơn 1m9, đứng giữa đám đông trong trường thật sự nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Nhưng cho đến nay chẳng có ai nghe nói rằng có nữ sinh nào dám thổ lộ với anh, bởi khuôn mặt lạnh lùng "người lạ chớ lại gần" của anh luôn khiến người khác e ngại.
Anh cũng rất ít nói và trầm tính.
Thế mà Khang Ngọc Nghi lại không biết gì về tất cả những điều đó.
Khi cô vui vẻ cắn xong chiếc bánh hamburger gà trong tay thì Lý Nguyên Hành cũng đã dọn sạch thức ăn trên bàn.
Tiếng chuông báo hiệu giờ tự học buổi sáng đã vang lên từ lâu, căn tin hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại mấy dì lao công đang dọn dẹp.
Xung quanh trường cũng trở nên vắng lặng, tiếng đọc bài vang lên đều đều từ các lớp học.
Lúc này Khang Ngọc Nghi mới sực tỉnh.
Hóa ra nơi đây là một trường học, mà trường học này còn có học sinh nữ nữa Tòa nhà dành cho học sinh khối 12 có tổng cộng năm tầng và lớp 12 21 của cô nằm trên tầng năm, Lý Nguyên Hành dẫn cô bắt đầu leo cầu thang.
Thế nhưng chỉ vừa leo lên giữa tầng hai và tầng ba, Khang Ngọc Nghi đã mệt đến mức thở không ra hơi, khuôn mặt đỏ bừng.
"Không..
Không nổi nữa, nghỉ một chút đã.." Cô thở hổn hển, cúi người chống hai tay lên đầu gối.
Lý Nguyên Hành hơi nhíu mày, vô thức nhớ lại chuyện thời cổ đại.
Rõ ràng lần nào cũng là cô trêu chọc anh trước, nhưng rốt cuộc lần nào cũng là cô kêu mệt, nhất quyết không chịu nhúc nhích.
"Lên đây, anh cõng em." Anh bước đến trước mặt Khang Ngọc Nghi, một chân quỳ xuống, sắc mặt vẫn lạnh như băng.
Có người cõng đi thì sao lại không đồng ý?
Khang Ngọc Nghi lập tức tiến tới, vòng tay ôm lấy cổ anh từ phía sau, còn ghé sát vào tai anh thì thầm "Anh thật là tốt Cảm ơn anh nhé " Hơi thở ấm áp phả vào bên tai khiến yết hầu của Lý Nguyên Hành khẽ chuyển động, vành tai cũng bất giác đỏ lên.
Cơ thể mềm mại đầy đặn của thiếu nữ cứ thế áp sát vào lưng anh.
Hiện giờ, thân thể này của anh lại đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống, không tránh khỏi có chút phản ứng..
Anh hít sâu một hơi cố gắng áp chế sự bức bối, sau đó mạnh mẽ bước nhanh, dễ dàng leo lên đến tầng năm.
Đến góc hành lang bên ngoài lớp học, anh thả cô xuống trước, hạ giọng dặn dò "Hôm nay lớp các em không có nhiều tiết văn hóa, vừa hay có thể để em làm quen dần.
Nếu có vấn đề gì thì cứ giả vờ không khỏe là được." "Hả?
Chúng ta phải xa nhau sao?" Khang Ngọc Nghi thoáng chột dạ, ánh mắt đầy vẻ ấm ức.
Lý Nguyên Hành mím môi, nói ngắn gọn "Trước giờ nghỉ trưa, anh sẽ đến tìm em cùng đến căn tin." "Đi thẳng về phía trước, cánh cửa thứ ba là lớp của em.
Bây giờ tiết tự học buổi sáng đã bắt đầu


⬅ Trước Tiếp ➡