⬅ Trước Tiếp ➡

viên phụ trách kỷ luật đứng ngay cổng trường, trông thấy cảnh này bèn cau mày, khuôn mặt tối sầm lại.
"Này Các em học lớp nào đây?
Lôi lôi kéo kéo như thế còn ra thể thống gì nữa " Ông ta quát lớn với hai người họ.
Lý Nguyên Hành sở hữu toàn bộ ký ức của thế giới này và biết rõ Nhất Trung nghiêm cấm chuyện yêu đương sớm.
Để tránh gây ra những rắc rối không cần thiết, anh bình tĩnh gạt tay Khang Ngọc Nghi.
Khang Ngọc Nghi sững người, trên mặt thoáng hiện lên vẻ bối rối hoang mang.
Trước đây, cho dù cô nắm lấy tay bệ hạ trước mặt người khác, cùng lắm bệ hạ cũng chỉ hạ giọng nhắc nhở cô kiềm chế một chút nhưng chưa bao giờ thẳng thừng đẩy cô ra không chút lưu tình như vậy.
Chẳng lẽ cô đã bị thất sủng rồi sao?
Sao mọi thứ lại thay đổi chỉ sau một giấc ngủ?
Đúng lúc đó, thầy phụ trách kỷ luật giận dữ bước tới, mặt mày đen như đít nồi.
Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt của hai người bọn họ, ông ta lập tức nuốt trọn những lời định dạy dỗ vào trong, biểu cảm thay đổi nhanh chóng như nghệ sĩ biến mặt nạ trong Kinh kịch Tứ Xuyên.
"Bạn Lý Nguyên Hành đấy à?
Thi xong trở lại học rồi sao?" Ông ta cười tươi đến mức nếp nhăn đầy cả mặt, cố gắng trưng ra vẻ thân thiện dễ gần hơn chút.
Không phải ông ta xu nịnh mà thật sự vì học sinh Lý này là một hạt giống tốt sáng giá cho vị trí thủ khoa toàn tỉnh trong kỳ thi đại học năm sau, ngay cả ban giám hiệu cũng lo sốt vó nếu anh được tuyển thẳng mà không tham gia thi.
Cho dù có yêu sớm, chỉ cần không ảnh hưởng đến thành tích thì cũng có thể nhắm mắt làm ngơ mà thôi..
Lý Nguyên Hành khẽ gật đầu "Vâng, chào buổi sáng, chủ nhiệm An." Khang Ngọc Nghi càng kinh ngạc hơn, trên đời này lại có người khiến bệ hạ chủ động chào hỏi ngoài Hoàng Thái hậu sao?
Sau đó Lý Nguyên Hành tiếp tục dẫn cô vào trong trường, đi đến khu rừng nhỏ bên phía tây tòa nhà dạy học đúng lúc nơi này đang không một bóng người.
Khang Ngọc Nghi tò mò nhìn ngang ngó dọc, thỉnh thoảng lại cúi xuống quan sát bộ quần áo kỳ quặc trên người mình.
Đây là một bộ đồng phục thể dục màu xanh đậm dành cho mùa thu, tay dài, quần dài, kiểu dáng rộng thùng thình và chẳng hề tôn dáng.
Cô vốn có thân hình hơi tròn đầy, mặc bộ quần áo này vào lại càng lộ rõ vẻ mũm mĩm..
Lý Nguyên Hành bình thản nhìn cô một lúc rồi lên tiếng "Em hãy nghe anh nói, đây là thế kỷ 21, không phải triều Đại Chu trước kia nữa." So với Khang Ngọc Nghi, anh giống như một Lý Nguyên Hành hiện đại bất ngờ có thêm ký ức từ thời cổ đại.
Vì đã quen với cuộc sống hiện đại nên anh không hề có ý định quay về quá khứ, nhưng Khang Ngọc Nghi dù gì cũng từng là người của anh, anh không thể mặc kệ cô được.
Anh nhẫn nại giải thích tiếp "Tên của anh và em vẫn như trước nhưng hiện tại cả hai ta đều là học sinh lớp 12 của Nhất Trung.
Em là học sinh khối mỹ thuật của lớp 21, còn trẫm là học sinh khối khoa học tự nhiên của lớp 1." Khang Ngọc Nghi nghe xong mà đầu óc rối bời, hoàn toàn không hiểu bệ hạ đang nói gì.
Thế kỷ 21, học sinh mỹ thuật, học sinh khối khoa học tự nhiên..
Đều là những khái niệm cô chưa từng nghe đến.
Im lặng một lúc, cô đột nhiên yếu ớt nói "Bệ hạ, thần thiếp đói rồi.." Lý


⬅ Trước Tiếp ➡