⬅ Trước Tiếp ➡

ký Hạ đã xuống lầu lấy hàng chuyển phát nhanh, lỡ lấy luôn hộp đồ của cô mất rồi.
Hiện giờ cô ấy không có thời gian rảnh nên bảo cô lên tầng 33 lấy luôn.
Mời cô đi bên này." Thấy cô ấy muốn dẫn đường cho mình, Dư Tiểu Ngư từ chối khéo "Cảm ơn cô." Nhân viên lễ tân vừa định đứng dậy, sau đó ngây người khi thấy cô đi vòng qua bình phong gỗ điêu khắc, chạm điện thoại vào máy quẹt thẻ, thuận lợi tiến vào thang máy.
Thang máy đi thẳng lên trời cao.
Cao ốc Hằng Trung được xây dựng từ nhiều năm trước, phong cách rất sang trọng, bên trong là trụ sở chính của tập đoàn là các ngành quan trọng của công ty con, cả tòa nhà không cho bên ngoài thuê mặt bằng.
Văn phòng cũ của cô là ở tầng 15, thuộc quyền quản lý của chứng khoán Hằng Trung, lên tầng cao hơn là các ngành nòng cốt như bảo hiểm, quỹ tài chính.
Còn tầng 33 là nơi làm việc của hội đồng quản trị và văn phòng tổng giám đốc, cô chỉ từng lên đó đúng một lần.
Dư Tiểu Ngư biết mình cần tìm ai, bèn đeo kính râm lên.
Cảm giác nhồn nhột sau lưng đã lâu không có này khiến cô cứ đi mỗi bước lại không nhịn được ngoái đầu để xem có phải là có người đang nhìn chằm chằm, xì xào bàn tán về mình hay không.
Một tiếng "ting" vang lên, cửa thang máy ở cuối hành lang mở ra, một cô gái trẻ tuổi trông như thư ký bước ra.
Cô ấy mặc quần áo công sở màu trắng, vóc dáng gợi cảm, ôm một xấp văn kiện, mỉm cười chào hỏi khi thấy cô "Chào cô Dư, tôi là Flora, thư ký của sếp Tiềm.
Mời cô đi theo tôi sang bên này." Cô im lặng đi theo thư ký đến trước phòng họp trong suốt.
Thư ký khẽ kêu lên một tiếng "Sếp Tiềm vẫn chưa phỏng vấn xong, tôi cứ nghĩ anh ấy đã kết thúc từ năm phút trước." Ba người phỏng vấn ngồi trước bàn họp, đối diện là năm ứng viên trông như sinh viên, nhìn như cuộc thảo luận của nhóm nhỏ không có trưởng nhóm này đã đi đến hồi kết, các sinh viên đang lần lượt trả lời câu hỏi của giám khảo.
Dư Tiểu Ngư cố gắng chỉ nhìn lên bàn, mấy chiếc hộp đựng hàng đã được mở đặt trên bàn, bên trong đa phần là đồ dùng văn phòng phẩm nhưng cô vừa liếc nhìn đã thấy một chiếc hộp bị lẫn lộn vào trong đó, bên trong là chiếc điện thoại iPhone trải qua nhiều kiếp nạn của cô, đã được thay màn hình mới.
Một bàn tay đẩy chiếc hộp về phía cạnh bàn, ánh sáng màu bạc phản chiếu từ chiếc nhẫn ngón giữa lóe lên.
Lông mi của Dư Tiểu Ngư khẽ run nhưng cô vẫn không ngước nhìn lên trên, chỉ nghe thư ký cười nói "Không sao, sếp Tiềm gọi tôi vào phòng lấy, cô chờ ở đây một lát." Thư ký mở cửa ra, Giang Tiềm vẫn nhìn thẳng về phía trước, đưa hộp cho cô ấy, giọng nói ôn hòa cũng nhẹ nhàng truyền ra từ trong phòng "Mandy, bây giờ tôi đưa ra câu hỏi cuối cùng.
Cô có thể dùng 30 giây, làm cho ba người phỏng vấn chúng tôi có ấn tượng về cô không?" Giây phút ấy, thời gian như quay ngược, cảnh tượng ở sâu trong ký ức như nổ tung trong đầụ Bút máy kẹp trên ngón tay anh xoay nửa vòng.
Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt bắn ra ngoài cửa như mũi tên, cuối cùng Dư Tiểu Ngư cũng thấy gương mặt trùng khớp với gương mặt trong trí nhớ của mình.
Vẫn là nét mặt mỉm cười đầy thong dong, thậm chí cả thần thái nắm vững đại cục trong tay cũng không mảy may thay đổi.


⬅ Trước Tiếp ➡