Chương 5
cơ hội này để móc nối quan hệ với anh.
Người này nháy mắt với một cô gái của câu lạc bộ, cô nàng đó ghé lại gần, cười nói "Giám đốc Giang, chẳng giấu gì anh, em là fan của Nhan Duyệt, tạo hình trong bộ phim cổ trang mới nhất của chị ấy vô cùng xinh đẹp.
Chị ấy cung Cự Giải, ngọc trai lại là đá may mắn nên tặng cho chị ấy thứ này là hợp nhất." Giang Tiềm cầm chiếc vòng cổ lên.
Dưới ánh đèn màu xanh lam tối tăm lạnh lẽo, nhất thời khó mà phân biệt được tay anh trắng hơn hay ngọc trai trắng hơn.
Anh cầm ly sâm panh, hổ khẩu tay trái nâng chiếc vòng cổ lên cao.
Cô nàng kia dán mắt vào chiếc vòng cổ, ngước nhìn bằng ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen tị, chiếc cổ thiên nga quyến rũ mê hoặc, đôi gò bồng ẩn dưới chiếc váy hai dây ngạo nghễ ưỡn lên, chậm rãi dựa gần vào lồng ngực được cài khuy áo kín mít của anh.
Vòng cổ ngọc trai bỗng bị ném xuống xương quai xanh của cô ta.
Giang Tiềm đặt điện thoại vào hộp vòng cổ, đựng trong túi giấy rồi vỗ lên túi xách Chanel của cô ta "Phiền cô xuống lầu ký đơn chuyển phát nhanh." Cô gái cầm chiếc túi mà đầy vẻ mờ mịt.
Giang Tiềm nhấp một ngụm sâm panh, híp mắt bảo "Nếu muốn tặng cho cô ngôi sao kia thì cô đưa cho cô ta luôn, không muốn tặng thì giữ lại.
Nhờ cô nói với nhân viên chuyển phát nhanh, mang thứ này đến nơi trong khoảng chín giờ sáng đến mười một giờ trưa, đừng nhầm giờ." Khuôn mặt của người tặng quà tức khắc dài ra như mặt con lừa.
Còn cô gái chỉ tiếp rượu hai tiếng mà đã kiếm được mấy chục ngàn tệ, sung sướng đi xuống lầụ Giang Tiềm xoay đồng hồ đeo tay, động tác rất nhỏ này bị trưởng phòng Thịnh Hải nhìn thấy, ông ta lập tức nói "Hôm nay đã khuya rồi, rượu cũng đã uống hai tăng, hay là chúng ta giải tán đi.
Ngày mai là thứ bảy, mọi người tha hồ nghỉ ngơi." Giang Tiềm ám chỉ "Ngành DCM các ông cuối tuần cũng vất vả thật." Trưởng phòng xua tay "Nào có, nào có, đây là nhiệm vụ của chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức, hy vọng có thể hợp tác lâu dài với Hằng Trung." Đến khi ngồi vào xe rồi, Giang Tiềm mới cảm thấy hôm nay mình uống hơi nhiềụ Tửu lượng của anh tốt, hiếm khi say rượu, cho dù say rượu thì cùng lắm cũng chỉ nhiều lời mấy câu, suy nghĩ trong lòng nhiều hơn ngày thường mà thôi.
Anh vừa lên tiếng, âm thanh mơ hồ trong miệng lập tức bị gió đêm ngoài cửa sổ thổi tan.
Tài xế không nghe rõ "Cậu chủ, cậu muốn đi đâu ạ?" Giang Tiềm bóp trán "Về nhà thôi." Trong nhà rất yên ắng, anh lấy một chai rượu Absinthe màu xanh lá từ trong tủ lạnh ra, nốc cạn nửa chai.
Hương vị bỏng rát bốc cháy từ đầu lưỡi, đôi mắt của người trong lòng dần dần xuất hiện trước mắt, sau đó là cả khuôn mặt, cả cơ thể, chói lóa trong bóng đêm như ngọn lửa.
Anh đã tắm rửa nhưng lúc này vẫn nhẫy mồ hôi.
Anh kéo khăn tắm, đi về phía phòng ngủ.
Cô gái nằm ngủ trên giường lớn không một mảnh vải che thân, mái tóc xõa tung trên gối, bờ vai gầy lõa lồ ngoài chăn, cô đang hít thở đều đặn từng nhịp.
Giang Tiềm cúi người xuống, hôn lên trán cô.
Anh không làm khúc dạo đầu thừa thãi mà tách đôi chân trắng nõn ấm áp của cô ra, ghì xuống đâm vào cơ thể cô, ra sức thúc vào khi cô vừa bừng tỉnh.
Đôi mắt sáng ngời của cô ngấn hơi