Chương 30
dùng máy in nhưng lại thấy cửa văn phòng đã đóng, bên trong loáng thoáng có tiếng gọi điện thoại.
Câu hỏi này quá ngốc nghếch, tìm người khác hỏi thì tốt hơn.
Mới làm việc một tuần, Dư Tiểu Ngư phải dốc hết sức để theo kịp tiến độ.
Ấn tượng đầu tiên mà Giang Tiềm cho cô vừa được bao phủ sắc màu ấm áp thì giờ lại trở về hình dáng cũ.
Lúc không nói chuyện, khí lạnh trên người anh khiến cô không thể không khoác thêm áo khoác trong văn phòng, khi nghe anh phát biểu càng khiến chân cô run cầm cập.
Yêu cầu của anh thật sự rất nghiêm khắc.
Ví dụ như chỉ là chuyện nhỏ nhặt như dập ghim báo cáo, nếu ghim lệch một trang thì Giang Tiềm sẽ ném cả bản báo cáo vào máy cắt giấy, yêu cầu cô in lại một bản khác, bởi vì gỡ ghim ra sẽ khiến giấy bị nhăn, mất tính thẩm mỹ.
Buổi trưa lúc cùng nhau ăn cơm, các thực tập sinh sẽ phàn nàn về sếp của mình, phàn nàn xong thì đều nhìn Dư Tiểu Ngư, bởi vì chắc chắn cô sẽ là người thê thảm nhất, có rất nhiều oan khuất muốn khiếu nại.
May mà cô học nhanh, vượt qua tuần đầu gian nan nhất, cuối cùng cũng đạt được trình độ không cần phải làm lại lần thứ hai.
Sau đó Giang Tiềm giao công việc cần cô động não, lúc này cô mới nhận ra công việc lúc trước đơn giản biết bao.
Có những thứ dù Giang Tiềm đứng sau lưng cô, cầm tay chỉ dạy từng li từng tý thì cô vẫn làm rất thê thảm.
Tháng bảy trôi qua, Giang Tiềm yêu cầu cô làm một bản báo cáo mang tính chuyên nghiệp một mình.
Anh cho cô xem bản mẫu cũ của mình để cô bắt chước theo.
Dư Tiểu Ngư bị nhốt trong văn phòng, suốt ngày gõ chữ trên máy tính, xây dựng biểu đồ excel, thậm chí cô mang cơm trưa từ nhà lên công ty để tiết kiệm thời gian đi mua cơm.
Trưa hôm nay, Giang Tiềm ra cầu thang gọi điện thoại, nghe thấy có tiếng người nói chuyện ở tầng dưới, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh cúp điện thoại.
"Hồi tôi bằng tuổi cô đã đi gặp khách hàng một mình rồi, sao cô viết email tiếng Anh thôi mà cũng lề mề hơn hai tiếng hả?" Dư Tiểu Ngư ngồi trên cầu thang, đặt hộp cơm sang một bên, một tay cầm đũa, một tay cầm điện thoại, bóng lưng giương nanh múa vuốt, miêu tả lại giọng nói lạnh lẽo âm u giống y chang.
Thậm chí Giang Tiềm có thể nghe thấy tiếng cười phá lên ở đầu dây bên kia.
"Sở Yến, tớ kể cậu nghe, mặc dù trông anh ấy rất đẹp trai nhưng quá hà khắc, suốt ngày xụ mặt, chắc chắn là không có bạn gái đâụ" Giang Tiềm cau mày.
Cô tiếp tục thần bí nói "Tớ nghĩ chắc anh ấy đã hai mươi chín, ba mươi tuổi rồi, trông có vẻ biết rất nhiều thứ, hơn nữa tư duy làm việc cũng khác hẳn bọn mình, chắc chắn đã tốt nghiệp từ lâu rồi." Sắc mặt Giang Tiềm thay đổi liên tục, dụi tắt thuốc lá rồi ném vào thùng rác.
Cô gắp một cái đùi gà, cắn một miếng, chợt nghĩ tới chuyện gì mà cười suýt tắt thở "Cậu biết không, anh ấy còn lừa tớ nữa chứ.
Anh ấy không biết dùng cái máy in siêu khó kia nhưng lại giả vờ như biết dùng, còn bảo tớ là vấn đề đơn giản như vậy thì đừng hỏi anh ấy, đi mà hỏi thực tập sinh khác.
Cái gì gọi là nghệ thuật đổi trắng thay đen?
Là đây chứ đâu Hôm sau tớ đi làm sớm thì thấy anh ấy đang nghiên cứu máy in, tớ vội trốn đi không để anh ấy phát hiện, ha ha ha.."