Chương 28
hành chính là chấm công đúng giờ.
Nghiên cứu sinh mà cô gặp hồi phỏng vấn cũng có mặt, anh ấy làm việc ở phòng pháp lý, vừa thấy cô thì cười "Nghe nói hôm phỏng vấn có một cô gái khiến giám khảo chấm vòng phỏng vấn phải nhập viện hả?" Dư Tiểu Ngư xấu hổ cúi đầu "Em không biết tại sao lại như vậy nữa, thế mà vẫn thi đậụ Chắc là do mấy lãnh đạo khác thấy em thật thà quá." "Làm nghề này thì không cần người thật thà đâụ" Bên kia, có thực tập sinh ôm tài liệu gọi "Trương Tân Lạc Cậu chạy đi uống cà phê đấy à?
Mau lại đây photo tài liệu " Nghiên cứu sinh nói "Anh đi làm đây, chúc em may mắn." Dư Tiểu Ngư ngồi chờ trong quán cà phê đến chín giờ mười lăm phút, sau đó đi thang máy xuống tầng 15.
Chị gái lễ tân chỉ đường cho cô "Sếp Giang tới rồi, anh ấy bảo cô đến văn phòng của anh ấy, room 07, quẹo sang bên trái đi thẳng tới phòng cuối cùng." "Dạ?
Sếp Giang?" "Người phỏng vấn cô chứ ai nữa.
Sau này cô đi theo anh ấy, chịu khó học tập, năm nay anh ấy mới trở về từ London, giỏi lắm đấy." Dư Tiểu Ngư chột dạ gật đầụ Hơn một tháng trôi qua rồi, không biết tay phải của thầy Giang đã lành lặn chưa..
Cô đi dọc theo hành lang, mỉm cười chào buổi sáng với từng gương mặt xa lạ, sau đó đến trước cửa văn phòng, gõ cửa rồi cẩn thận đẩy một khe hở ra.
Văn phòng rộng khoảng 10 mét vuông, trong phòng có một chiếc bàn tròn, một chiếc ghế sofa màu xanh da trời, chung quanh bốn bức tường được che kín bằng rèm xếp, không có một tia sáng nào lọt qua.
Cá sấu phỏng vấn cô một tháng trước giờ đang ngồi ở vị trí đối diện với chiếc bàn, lạnh lùng bảo "Vào đi." Dư Tiểu Ngư đeo balo, cúi gập người trước mặt anh "Thầy Giang, tay của thầy lành lặn chưa ạ?" Quả thực đúng như những người khác đánh giá, cô quá thật thà.
"Bị gãy xương lần hai, không có gì đáng lo ngại, không phải lỗi của cô." Thấy cô đóng cửa, Giang Tiềm kịp thời lên tiếng "Mở ra." Dư Tiểu Ngư nghe lời, mở cửa phòng hết cỡ.
Giang Tiềm bất đắc dĩ "Chỉ cần mở hé là được, trong văn phòng không có camera nên sau này cô đi làm, nếu có tôi hoặc quản lý nam vào phòng thì đừng đóng cửa lại, hiểu chưa?" Dư Tiểu Ngư gật đầu, sau đó chỉ mở một khe cửa nhỏ.
"Ngồi đi." Giang Tiềm cầm trà cụ trên bàn "Cà phê hay trà?" Cô vừa bất ngờ vừa lo sợ "Không, không, thầy không cần làm vậy đâu, để tôi làm là được." "Cô ngồi yên đó." Giang Tiềm dạy cô "Khi gặp khách hàng, khách hàng cũng sẽ hỏi cô câu này.
Thường thì chúng ta sẽ uống giống khách hàng, nếu không muốn uống thì cũng phải uống một chút theo phép lịch sự, trừ phi bị dị ứng." Dư Tiểu Ngư tiếp thu ngay "Tôi uống giống thầy là được, cảm ơn thầy." Giang Tiềm rót một ly Thiết Quan Âm cho cô, rửa cốc trước rồi mới đặt trước mặt cô.
"Nhận cốc phải nhận hai tay, mời rượu phải đặt ly mình thấp hơn ly của khách một tấc." Anh dừng lại trong chốc lát "Chúng tôi tuyển cô không phải là để uống rượu, trên bàn ăn có người mời rượu cô, cô sẽ trả lời như thế nào?" Dư Tiểu Ngư ngẫm nghĩ "Tôi phải lái xe cho thầy Giang." Khóe môi Giang Tiềm khẽ cong.
"Nếu là lúc đi công tác thì sao?" "Tôi phải đặt vé tàu lửa cho thầy Giang." "Cô không thể nói như thế, tại vì rất có khả năng lịch trình đã được sắp xếp sẵn.