Chương 24
Diêu Chính Dương lại cười khẽ "Cô ấy chỉ trông giống ngôi sao thôi, em mới là ngôi sao thật." Nhan Duyệt hờn dỗi đấm ông ấy một cái, sau đó dáo dác nhìn quanh, bỗng liếc thấy gì đó, cô ấy vội rụt tay về.
Một ánh mắt lạnh như băng đâm vào lưng cô ấy, cô ấy nhanh chóng ngồi thẳng dậy.
Mười phút trôi qua rất nhanh.
Dư Tiểu Ngư không cần canh giờ, nói xong thì bỏ lại một câu "Cảm ơn mọi người" rồi chuồn mất.
Kế tiếp là giới thiệu dự án ở khu vực khác trên thế giới, một thành viên hội đồng quản trị bị đẩy ra làm người giới thiệụ Lãnh đạo Thịnh Hải trầm ngâm, vỗ vai cô "Tuần sau tôi đi công tác, nếu cô có thời gian thì đi cùng tôi." Trước kia ông ấy không phát hiện cô gái ít nói này cũng có chút tài năng.
Ông ấy từng gặp rất nhiều sinh viên tốt nghiệp từ đại học nổi tiếng, cũng gặp rất nhiều người có trình độ cao, tuy nhiên đối mặt với đông người như thế này mà vẫn có thể hoàn thành bài giới thiệu một cách trôi chảy lưu loát, không bị vấp trong vòng mười phút, còn có thể kết hợp với dự án trước đó của bên khách hàng để triển vọng quy hoạch sau này, đúng là bản lĩnh hiếm thấy.
Chắc là từng được người khác dạy dỗ, không thì cũng là một viên ngọc trời sinh.
Nhưng Dư Tiểu Ngư không biết ơn "Sếp à, tôi vẫn muốn phụ trách công việc sau màn hơn, người khác có kinh nghiệm trong việc đàm phán hợp đồng hơn tôi." Lãnh đạo cảm thấy cô không thức thời, nhưng cũng không ép cô, chỉ thở dài bảo "Thôi được rồi." Ông ấy nghe nói cô bị dị ứng với cồn, dù dẫn đi công tác thì cô cũng không uống rượu được.
7 giờ 30, ngoài trời đã tối, Dư Tiểu Ngư không muốn ở lại đây lâu, bèn nói với đồng nghiệp một tiếng, tranh thủ trước khi bắt đầu tiệc buffet mà cầm túi xách, đi về phía lối ra.
Vóc dáng của cô nhỏ nhắn, mặc bộ váy đen trà trộn vào đám đông rất khó tìm thấy.
Cô bưng một chiếc bánh chocolate mousse vừa đi vừa ăn, bất thình lình đụng trúng một người.
Kem bơ chocolate vương đầy ra tay cô.
Thư ký Hạ vội lấy khăn giấy ra cho cô lau "Sao cô đi vậy?
Chúng tôi đang định mời cô vào phòng riêng ăn cơm, may mà có cô giúp đỡ." Dư Tiểu Ngư từ chối "Nhà tôi bận việc, xin lỗi nhé, lãnh đạo công ty tôi vẫn ở bên trong.." "Tôi không tìm ông ấy." Giang Tiềm nói.
Dư Tiểu Ngư lập tức im lặng.
Cô lấy điện thoại dự bị ra khỏi túi xách "Lần trước tôi quên chưa trả, hơn nữa không dám quấy rầy anh.
Nhân lúc này trả lại cho anh luôn." Giang Tiềm nhận lấy điện thoại, bộ lông mềm mại của móc điện thoại hình chú cáo cọ vào lòng bàn tay anh.
"Cô trình bày không tồi." Anh chìa tay phải ra.
Dư Tiểu Ngư ngẩn ngơ một lát mới hiểu anh vừa nói gì.
Không biết cảm xúc trong lòng cô lúc này là gì, cô cúi đầu suy nghĩ mãi, đến khi ngẩng mặt lên đã thay bằng nụ cười xa cách.
Cô bắt tay với anh, một cái nắm hờ.
"Đều nhờ sếp Giang dạy rất tốt." Cô trả lời lí nhí.
Giang Tiềm thu tay về, không hỏi chuyện khác mà chỉ nói "Cô về nhà sớm một chút." Giọng nói quen thuộc lọt vào tai, hốc mắt Dư Tiểu Ngư bỗng chua xót.
Cô nói một câu "Tạm biệt", sau đó nhanh chóng trốn ra đại sảnh.
Mùi bơ chocolate thoang thoảng vẫn còn vương trong lòng bàn tay.
Giang Tiềm về phòng riêng, sơn hào hải vị đầy bàn, các thành viên hội đồng quản