Quý Cô Xinh Đẹp
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

tôi đọc định lý Fisher, tôi muốn thực tập trong ngành của anh Tôi sẽ làm việc chăm chỉ " Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một tiếng "rắc" vang vọng bên tai mọi người.
Bàn tay của Giang Tiềm vẫn đang bị Dư Tiểu Ngư nắm chặt.
Môi anh mấp máy, không nói một lời, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máụ Dư Tiểu Ngư sửng sốt kêu lên, lúc này mới chậm chạp buông tay ra, cánh tay của Giang Tiềm bị đập xuống bàn.
Trong thời gian ngắn, cả phòng họp yên tĩnh đến lạ thường.
Sau khi giây phút kinh ngạc ngắn ngủi trôi qua, một người phỏng vấn đẩy cửa ra, chặn đường một thư ký đi ngang qua "Mau gọi xe tới bệnh viện Tay của sếp Giang lại bị gãy rồi " Giang Tiềm nhịn đau, mồ hôi to như hạt đậu lăn dọc bên thái dương "Tôi không sao, hôm nay kết thúc tại đây thôi, thật sự xin lỗi vì không thể tiễn các cô cậu xuống lầụ Kết quả phỏng vấn sẽ được thông báo sau kỳ nghỉ mùng 1 tháng 5, chúc các vị may mắn." Các ứng viên đều bị hoảng sợ, cầm túi xách lên rồi nhao nhao nhìn Dư Tiểu Ngư.
Ánh mắt Dư Tiểu Ngư lập tức bị bịt kín nước mắt, lắp bắp nói "Xin lỗi thầy Giang, tôi..
Tôi không cố ý.." Giang Tiềm liếc nhìn cô "Tôi biết." Sau đó, anh nhanh chóng đi theo hai người phỏng vấn khác rời khỏi phòng họp, biến mất ở hành lang.
Trong phòng họp chỉ còn một mình Dư Tiểu Ngư, cô suy sụp ngồi xuống ghế, mãi đến khi nước trà trước mắt không còn bốc hơi nóng nữa.
Dưới điều hòa, ly hồng trà bốc hơi nước nghi ngút.
"Mandy, bây giờ tôi đưa ra câu hỏi cuối cùng.
Cô có thể dùng 30 giây, làm cho ba giám khảo phỏng vấn chúng tôi có ấn tượng mạnh về cô không?" Cảnh tượng như đã từng quen lại lần nữa tái hiện trước mắt cô sau bốn năm.
Ánh nắng ngoài trời như đổ lửa, trong phòng họp tầng 33 của tòa nhà, Dư Tiểu Ngư đối diện với anh.
Nghe vậy, Mandy đứng dậy, đứng ở cửa có thể thấy bóng dáng như thiên nga của cô ta, chiếc váy đen tuyền làm tôn lên vóc dáng thướt tha vừa đủ, nếu tăng thêm một phần thì sẽ đầy vẻ quyến rũ không phù hợp với lứa tuổi này.
Mandy chìa tay về phía Giang Tiềm, cho dù khom lưng nhưng giọng nói của cô ta vẫn tỏ thái độ ngạo mạn vốn có "Thầy Giang, không biết tôi có vinh hạnh được gia nhập vào nhóm anh không?" Giang Tiềm dời mắt sang chỗ khác, lễ phép bắt tay với cô ta, giọng nói bình tĩnh "Tất nhiên là được, có điều tôi không dẫn dắt thực tập sinh." Câu trả lời này có nghĩa là cô ta đã qua vòng phỏng vấn, sẽ được thu xếp làm việc trong ngành.
Cô gái thở hắt ra một hơi, khôi phục vẻ mặt hoạt bát "Một đàn chị trong ngành ở trường tôi trước từng thực tập ở chỗ anh nên tôi mới hỏi thế, mong anh sẽ không thấy phiền." Người phỏng vấn bên cạnh như dán mắt vào mặt cô ta.
Cô ta đã nhận ra nhưng chỉ mỉm cười xinh đẹp.
Các ứng viên còn lại vẫn mong chờ nhìn họ, tuy nhiên nụ cười của cô ta khiến sự hâm mộ và bất mãn của họ đều tan biến, ngay cả thư ký cũng không khỏi nhìn cô ta lâu hơn.
"Tôi chỉ dẫn dắt đúng một người." Giang Tiềm uống một ngụm trà.
Cánh tay Dư Tiểu Ngư bị đụng vào, cô run lên một chút, thấy thư ký đã cầm điện thoại đi đến trước mặt mình, chỉ chờ mình nhận lấy, cô vội vàng nói xin lỗi, cầm điện thoại rồi xoay người rời đi ngay.
Mùi nước hoa thoang thoảng


⬅ Trước Tiếp ➡