Chương 10
bình trong chuyên ngành, không có gì nổi trội.
Cô cười ngại ngùng "Tớ đáp bừa nhiều chỗ lắm." Nói ra chỉ sợ người khác không tin, cô chọn bừa ít nhất một nửa đề trắc nghiệm nhưng đúng hết.
Khi nhận được email thông báo thành tích thi viết, cô ngạc nhiên đến nỗi há hốc miệng, không biết mình là con cá chép may mắn nào đầu thai mà uy tín dễ sợ.
Sở Yến choàng vai cô, nói một câu đầy ẩn ý "Tớ có linh cảm, cậu nhất định sẽ thành công." Dư Tiểu Ngư vội xua tay "Đừng đừng đừng, tớ chỉ nộp CV đại thôi, đến vòng phỏng vấn toàn là đại thần, tớ lấy gì mà so với người ta?
Chỉ là đi lấy thêm kinh nghiệm.
Cậu đừng làm tớ lo sợ." Chứng khoán Hằng Trung là công ty về chứng khoán thuộc top đầu trong nước, tuyển chọn nhân tài dựa theo tiêu chuẩn của công ty Âu Mỹ.
Sau khi sàng lọc CV ứng viên là vòng thi viết, thi viết xong sẽ đến vòng phỏng vấn với người máy, cuối cùng tiến hành phỏng vấn mặt đối mặt ba lần.
Chỉ cần là những người đi đến bước cuối cùng, không phải con ông cháu cha thì cũng là có tài năng xuất chúng.
Chỉ dựa vào may mắn thì quá khó đỗ.
Dư Tiểu Ngư rất biết thân biết phận, sớm muộn gì cô cũng sẽ bị đào thải nên không coi trọng vòng phỏng vấn này.
Trong giờ học, điện thoại của cô reo lên, có tin nhắn mới.
Sở Yến nghe tiếng người bên cạnh thốt "trời ạ".
"Qua rồi à?" Dư Tiểu Ngư sững sờ nhìn tin nhắn.
Nếu nói lúc đầu vượt qua vòng sàng lọc cô còn vui sướng thì bây giờ cô lại hơi sợ hãi.
Trong đầu cô đã hiện lên cảnh tượng mình đứng trong đại sảnh, nói lắp ba lắp bắp trước mặt những giám khảo với trình độ hàng đầu trong ngành.
Sở Yến vô cùng ghen tỵ, ấn nắp bút bi lạch cạch "Cút cút cút, sau này đừng để tớ nghe cậu nói cậu học dốt nữa " Động tĩnh lớn đến mức Trình Nghiêu Kim ở hàng ghế trước cũng ngoảnh đầu nhìn họ, đôi mắt vẫn đỏ hoe.
Hai người tức khắc ngậm miệng.
Sau khi tan học, tranh thủ lúc bạn trai của Sở Yến đến tìm cô ấy, Dư Tiểu Ngư chuồn đến căng tin ăn cơm trước, sau đó về ký túc xá lục tung lên.
Nửa giờ sau, Sở Yến cũng trở về, liếc nhìn đống sách giáo khoa của học kỳ trước bị lục tung lên, trong lòng cô ấy đã hiểu "Tớ sẽ đánh dấu bài giảng buổi chiều giúp cậụ" Dư Tiểu Ngư ngơ ngác đáp "hả".
Sở Yến không nói gì mà lên giường nằm.
Hai giờ chiều, Dư Tiểu Ngư chờ cô ấy ra ngoài rồi mới rời giường, ngồi vào bàn, mở sách giáo khoa cũ ra.
Nhưng mới xem được hai trang thì cô đã thấy nhức đầụ Nhiều nội dung quá.
Thi xong quên luôn.
Học thuộc cũng không nổi.
Cô lấy điện thoại ra, bắt đầu xao nhãng xem diễn đàn sinh viên khóa này.
Phỏng vấn lần một chỉ cần trả lời đáp án như trong câu hỏi phỏng vấn kiểu mẫu là được nhưng phỏng vấn lần hai thì khác, không chỉ thảo luận theo nhóm nhỏ mà còn phải khảo sát kiến thức chuyên ngành, cô sợ nhất là mảng này.
Bỗng có tin nhắn mới từ WeChat, là Sở Yến lục được tài liệu trên mạng toàn bằng tiếng Anh gửi cho cô, đây là bộ đề phỏng vấn đầu tư của chi nhánh mà công ty họ mới mở ở nước ngoài năm nay..
Con người thường có hứng thú với những thứ mới lạ, Dư Tiểu Ngư không khỏi mở ra xem đáp án của các câu hỏi.
Nghe nói câu hỏi chuyên ngành sẽ dùng tiếng Anh đấy nhé, cậu xem cái này đi.