“Chậu hoa trên ban công nhà chúng ta sắp nở hoa rồi, anh nhớ chăm sóc nó thay em nhé.”
“A Đình, em yêu anh lắm.”
……
“An An.”
“An An.”
Ánh hoàng hôn buông xuống.
Cố Đình gọi hết tiếng này tới tiếng khác, có điều đã chẳng còn ai đáp lại lời anh nữa rồi.
Tôn Khả An mất rồi.
Cố Đình nhốt mình trong nhà rất lâu để bầu bạn với bảo bối của anh.
Người trong tiểu khu cảm thấy Cố Đình điên rồi, anh không ăn không uống cũng không chịu chôn cất Tôn Khả An.
Anh ở trong nhà cả ngày nói chuyện với Tôn Khả An đã chết.
Mọi người cảm thấy cứ tiếp tục như vậy không phải là cách.
Hồi lâu sau, thím Vương đi tới mở cửa nhà Cố Đình.
Cậu nhóc trẻ tuổi vốn đẹp trai mặt mũi sáng sủa đó giờ râu mọc lởm chởm trông như già đi mười tuổi.
Mắt anh trống rỗng cùng với vẻ tuyệt vọng.
Thím Vương nhìn anh hồi lâu, cuối cùng mở miệng khuyên “A Đình, nên chôn cất An An rồi.”
Thím Vương không dám nói gì nhiều sợ kích thích phải người đàn ông trước mặt này.
Nhưng điều khiến thím Vương bất ngờ là Cố Đình rất bình tĩnh và yên tĩnh.
Anh nói “Được.”
Tuy Cố Đình rất phối hợp trông như chẳng có chuyện gì. Nhưng người tới gần anh đều có thể cảm nhận được Cố Đình đang đỏ hoe đôi mắt đó giống như một con quái vật đang bị kiềm chế.
Chẳng qua không biết khi nào nó sẽ phát điên lên.
Sau khi chôn cất Tôn Khả An xong, Cố Đình cũng đột nhiên biến mất không ai biết anh đi đâu cả.
Cho đến một tháng sau, có truyền thông tung ra hai tin tức.
Thiên kim của công ty truyền thông Hạ Thị mất tích một cách bí ẩn
Công ty truyền thông Hạ Thị nghi bị người ta bí mật báo thù, phá sập cả tòa cao ốc gây tổn thất nặng nề
Tôn Khả An cảm thấy người nóng bừng giống như có thứ gì đó rất nặng đè lên ngực cô.
“Moew ”
Tôn Khả An mở choàng mắt thì đối diện với đôi mắt to tròn, thứ đè trên ngực cô là một con mèo lớn màu vàng.
Thấy cô thức dậy, mèo vàng mừng rỡ cúi đầu tới liếm mặt cô.
Đầu óc Tôn Khả An mơ màng, bị con mèo vàng liếm hết mấy cái mới ngồi dậy nhìn hoàn cảnh xung quanh.
Đây là một căn phòng nhỏ ấm áp, trong phòng được trang trí rất nhiều đồ vật nhỏ có liên quan tới cô.
Phòng hướng về phía nam, có vài tia sáng mặt trời xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào, ngoài ra còn có vài chậu cây mọng nước tươi tốt đặt trên bệ cửa sổ.
Đối với cô mà nói căn phòng này quen thuộc hơn bao giờ hết, Tôn Khả An cúi đầu nhìn xuống thấy con mèo vàng bên người đang cọ lên tay cô.
Khoảng chừng mười năm về trước lúc cô mười sáu tuổi từng nuôi một con mèo vàng. Tính cách của nó hiền lành, hay dính người, cũng thông minh lắm.
Con mèo vàng theo cô hai năm, cho tới sau này bọn họ chuyển nhà và con mèo đi mất không tìm thấy được nữa.
Nhìn con mèo vàng quen thuộc bên cạnh, Tôn Khả An mở miệng ngơ ngẩn gọi “Đại Quất?”
“Meow ” Con mèo vàng bên cạnh đáp lại.
Tôn Khả An trợn tròn mắt không dám tin, cô ôm chú mèo lên “Em là Đại Quất thật à?”
Mắt của Đại Quất có phần ngơ ngác không biết Tôn Khả An bị làm sao, nó ngoan ngoãn để mặc cô ôm, cơ thể cứng đờ không dám nhúc nhích.