Đôi mắt cô phút chốc trở nên ươn ướt, cô cố nén nỗi tủi thân cùng xúc động trong lòng mình xuống cố gắng khiến bản thân trông bình tĩnh hơn một chút. Cô điều chỉnh cảm xúc xong đi tới bên cạnh Tôn Cường Quốc cụp mắt nhìn đầu thuốc dưới chân ông, cô cất giọng hỏi khẽ “Ba, gần đây ba có tâm sự gì đúng không ạ?”
Tôn Cường Quốc cúi đầu không nói, hồi lâu sau ông mới ngước mắt nhìn sang Tôn Khả An cười giống như đang nói đùa “Chân ba hết dùng được rồi, giờ giống như người tàn phế vậy.”
Tôn Khả An hiểu nỗi lo lắng trong lòng ông, ngoài mặt trông ông lạc quan vui vẻ là thế nhưng hiện tại chẳng thể nào kiếm tiền nuôi gia đình được nữa, điều này khiến ông chán chường khổ sở.
Kiếp trước vì cảm xúc của cô không ổn định nên mọi tinh thần cùng sức lực của người nhà đều đặt hết lên người cô. Lo cô nghĩ không thoáng xảy ra chuyện gì, ông bèn ở nhà trông chừng cô. Còn chân ông vì không kịp thời chữa trị trong thời gian dài nên để lại một số di chứng, cứ vào mùa mưa là đau dữ dội.
Khi ấy ông muốn làm rất nhiều chuyện nhưng vì nguyên do sức khỏe nên không làm được gì nữa. Về sau khi cô khỏe trở lại thì ông dường như mất đi ý chí sống tiếp nữa, ngồi trong nhà cả ngày, trông ông tiều tụy hẳn đi đến mắt thường cũng nhìn thấy rõ.
Nồi thịt kho còn đặt ở trong sân chưa dọn lên, bên trong còn một ít thịt kho chưa ăn hết. Lúc này chợt có một suy nghĩ lóe lên trong đầu, cô mở miệng dò hỏi “Ba ơi, ba có từng nghĩ tới sẽ mở sạp bán hàng không?”
Tôn Cường Quốc ngạc nhiên “Mở sạp?”
Tôn Khả An gật đầu nghiêm túc “Ba nấu món khi ngon như vậy, nếu ba mở sạp bán chắc chắn sẽ được nhiều người thích ”
Tôn Cường Quốc nghĩ ngợi chốc lát, nhưng hãy còn do dự “Thật không?”
“Thật ạ, món kho ba nấu ngon nhất trên đời ” Tôn Khả An buông miệng khen ngợi không ngớt.
Nghe xong đề nghị của cô, Tôn Cường Quốc nghiêm túc suy nghi hết cả buổi tối, ông cũng cảm thấy bày sạp bán là một cách hay, thời gian mở bán tương đối tự do đồng thời sức khỏe của ông cũng có thể đảm đương được. Hơn nữa còn kiếm được chút tiền san sẻ gia đình, nói chung đỡ hơn làm một người tàn phế ở miết trong nhà.
Sau khi quyết định muốn ra ngoài mở sạp bán, cha con hai người nói làm là làm ngay. Mỗi buổi sáng Tôn Khả An chạy bộ xong sẽ tới khu chợ gần đó quan sát để ý xem có chỗ trống nào bày sạp được không. Còn Tôn Cường Quốc thì ở nhà chuẩn bị xe cùng nguyên liệu cần thiết.
Cuối cùng Tôn Khả An nhắm trúng chợ đêm cách đó không xa, dòng người tới chợ đêm đông đúc hơn nữa dễ chiếm được chỗ bày sạp.
Chiều hôm đó Tôn Cường Quốc làm xong được một ít món kho, do lần đầu tiên bày bán sợ không bán được nên ông chẳng dám làm nhiều mà chỉ làm một thau cánh vịt nhỏ.
Tôn Khả An thay bộ đồ sạch sẽ, mấy hôm nay cô gầy đi nhiều, cân nặng hiện tại chỉ chừng sáu mươi ký. Gương mặt thon gọn không ít, thoáng có thể nhìn thấy đường nét xinh đẹp của cô.
Chuẩn bị đồ xong hai cha con xuất phát chuẩn bị tới chợ đêm.