Bùi Ngôn có chút đuối sức, giống như một bãi nước nằm mềm trong lòng hắn. Tiểu huyệt lại bắt đầu run rẩy, chỗ âm đế bị hắn đâm cho vừa đau vừa ngứa, đã sung huyết sưng thành viên châu đỏ, hắn hơi chút chạm vào liền cảm giác như chính mình sắp tè ra.
Rất sướиɠ.. Nhưng còn chưa đủ...
Cô há lớn miệng hô hấp không khó để chính mình vững vàng hơn chút, bằng không có khả năng người không cầm cự được trước lại chính là cô, đến lúc đó cô chìm trong du͙© vọиɠ sẽ không quan tâm mà để hắn cắm vào mất.
Tống Bách Ngạn cố ý nặng nề cọ xát âm đế mẫn cảm, nhìn cô biểu tình không nhịn được cắn môi dưới, còn xúi giục nói: “Cậu hiện tại khóc ra có lẽ tôi sẽ bắn nhanh hơn một chút a.”
Trước khi sắp đạt tới cao ra tới, Tống Bách Ngạn hung hăng cọ xát đầu âm đế, nùng tinh hòa trộn với với nước cao trào cùng nhau chảy từ chân cô xuống, Tống Bách Ngạn ôm cô, một bàn tay dùng sức xoa nhũ ngực, liếʍ liếʍ nước mắt rơi trên mặt cô, vô cùng thỏa mãn nói: “Lần sau, để tôi cắm vào có được không?”
Tiết tự học buổi sáng vào lúc bảy rưỡi.
Bùi Ngôn ngày thường đều là đúng bảy giờ đến lớp học, cô trọ gần đây, lại không có thói quen ngủ nướng, Giang Việt tới sớm cô cũng đi theo tới sớm như vậy.
Nhưng mà hôm nay khi cô đặt chân đến cửa lớp tự học chuông vào lớp đồng thời cũng vang lên, tóc ướt dầm dề sau vai, phía sau còn có Tống Bách Ngạn đồng dạng tóc ướt đi theo.
Bàn trên của Bùi Ngôn là Quách Tiểu Trân khuôn mặt trẻ con còn đeo kính cận, tò mò xoay người lại hỏi Bùi Ngôn: “Cậu hôm nay sao lại đi muộn vậy? Tóc còn ướt, bên ngoài trời không mưa mà, cậu không phải ngã xuống sông sau đó Tống Bách Ngạn tới cứu đấy chứ?”
Bùi Ngôn cạn lời giật giật khóe miệng, “Không có đâu, chỉ là hôm nay vừa khéo gội đầu chưa kịp khô thôi.”
Quách Tiểu Trân vẻ mặt tiếc nuối: “Tớ còn tưởng có thể nhìn thấy anh hùng cứu mỹ nhân chứ.”