Nghĩ rồi cô đĩnh đạc ngồi bên cạnh thím Lý, đảo đồng tử một vòng, nói: "Thực ra tôi thấy có đi học cũng không thi đậu đại học, chi bằng như thế này đi, bà cho tôi ít tiền. Thực ra tôi nghỉ học cũng hay mà."
Bốp!
Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng không nhìn được dáng vẻ này của Mạc Cửu, ném thẳng tài liệu lên bàn. Chủ nhiệm đứng lên, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nhìn cô: "Mạc Cửu, sao em lại nói thế với chị ấy? Hả? Đây là thái độ em đối xử với mẹ nuôi đấy à? Tôi thấy mấy năm nay em học cũng không giỏi! Tám tuổi em đã lạc người nhà, nếu không phải chị Lý có tấm lòng lương thiện mà nhận nuôi em thì không biết bây giờ em chết đói ở đâu cũng không biết rồi. Em đối xử với ân nhân cứu mạng thế đấy à?!"
Sóng gió trường học (4)
Mẹ nuôi? Lạc người nhà? Chết đói? Ân nhân cứu mạng?
À!
Mạc Cửu giật giật khóe môi, cười giễu.
Ai cũng nói cô là trẻ mồ côi lạc người nhà nhưng có ai biết rằng người đàn bà sinh ra cô... Thực ra đang ở thủ đô, mà lại còn... Lại còn là nhà họ Mạc danh tiếng lẫy lừng!
Mà người gọi là mẹ nuôi này chẳng qua cũng chỉ là bảo mẫu mà cái nhà đó phái tới để chăm sóc cô sau khi đuổi cô ra khỏi nhà.
Năm cô tám tuổi bị đuổi ra khỏi nhà.
Người đàn bà sinh cô ra chán ghét mà vứt bỏ, rồi lại thể hiện tấm lòng thiện của mình mà mua một căn biệt thự lớn ở ngoại thành phía đông, thuê thím Lý tới chăm sóc cô.
Có thể là do phát hiện ra người trong nhà kia không coi trọng cô nên năm cô mười tuổi thì thím Lý một đi không trở lại. Cô không có xu nào, sống trong căn biệt thự to lớn mà ngay cả củi gạo dầu muối cũng không có!
Rõ ràng cô là cô cả nhà họ Mạc nghiêm chỉnh mà nghiêng một cái thì còn chẳng bằng con gái nhà bình thường!
Rơi vào đường cùng, cô chỉ có thể cho thuê căn biệt thự kia. Nhưng bởi vì là ngoại thành phía đông nên tiền thuê biệt thự một tháng cũng không quá hai nghìn. Một mình cô phải dựa vào hai nghìn tiền sinh hoạt phí kia mà sống rất nhiều năm!
Cho nên, hôm nay trông thấy thím Lý bỗng xuất hiện cô mới ngạc nhiên như thế.
Mà lúc này nghe thấy lời chủ nhiệm, Mạc Cửu cũng chỉ nhướng lông mày, cười mỉa rồi liếc thím Lý một cái, sau đó không nói nữa.
Cô có thể nói gì chứ? Nói mình là cô cả nhà họ Mạc? Có lẽ chủ nhiệm sẽ cười đến rụng răng! Cười cô nằm mơ giữa ban ngày!
Chủ nhiệm thấy dáng vẻ dầu muối không ăn của Mạc Cửu, đau đầu mà phất tay: "Chị Lý à, tôi cũng biết chị vất vả nhiều năm. Chị đừng làm khó chủ nhiệm như tôi nữa. Chị dẫn con bé về đi. Ngày mai tới trường thu dọn đồ đạc."
Thím Lý kéo tay Mạc Cửu, nhắm mắt theo đuôi cô rời khỏi trường học dưới ánh mắt của mọi người.
Mới ra khỏi cổng, Mạc Cửu đã gạt tay thím Lý ra.
Thím Lý nhìn Mạc Cửu, nói đầy đáng thương: "Tiểu Cửu, cháu..."
"Được rồi, đã không còn ai nữa, bà định dùng dáng vẻ này diễn cho ai xem?" Mạc Cửu châm chọc. Cô chưa từng quên thái độ tồi tệ của người phụ nữ này với mình.
Mà nếu đối xử tốt với cô thật thì sao có thể chẳng quan tâm cô? Nếu đối xử tốt thật thì sao có thể không hỏi chuyện gì xảy ra đã định tội cho mình, còn chấp nhận cách giải quyết của trường học?