...
Phong Tố Cẩn nghe thấy, sắc mặt cũng không đổi, kéo em gái đi về phía thang máy.
Tuy rằng Phong Tố Phỉ chỉ như một đứa trẻ vài tuổi nhưng cô ấy cũng biết được chị gái của mình đang khó chịu.
"Chị không cần phải buồn."
Phong Tố Cẩn nghe thấy lời nói của em gái, nhất thời muốn bật khóc.
Nhiều năm như thế, cho dù là cô thống khổ như thế nào, chật vật ra sao nhưng cũng chưa từng tuyệt vọng đến mức muốn chết đi, bởi vì cô còn có em gái, Phong Tố Phỉ là tia ấm áp duy nhất của cô.
...
Lúc Phong Tố Cẩn dắt em gái ra khỏi bệnh viện lại đột nhiên nhìn thấy một người ở phía xa, là Lâm Bắc Thần!
Anh ta vẫn mang dáng vẻ cao quý đẹp đẽ, gương mặt như được điêu khắc, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt thâm thúy, môi mỏng khẽ mím lại, dáng người anh tuấn.
Trên người vẫn còn mặc bộ âu phục màu trắng lúc trưa, màu trắng ấy càng tôn lên khí chất của anh ta.
Khi Phong Tố Cẩn nhìn thấy thân ảnh của anh ta, bước chân như bị đổ chì, không có cách nào di chuyển được.
Thời gian hai năm, nói ngắn cũng không ngắn, cô dốc hết tình cảm, cũng không nghĩ đến người đàn ông hờ hững này lại có thể lạnh lẽo vô tình như thế. Bộ dạng của anh ta khi hất cô ra, cho đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ!
Lam Bắc Thần tựa như cũng nhìn thấy Phong Tố Cẩn, anh ta nhíu mày lại, giống như có chút không kiên nhẫn.
"Tại sao cô lại ở chỗ này?"
Phong Tố Cẩm cảm giác trào phúng, nở nụ cười lạnh, lên tiếng.
"Tại sao tôi lại không thể ở chỗ này?"
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Vote chương để sớm có chương mới nha ♥
⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹
Lam Bắc Thần chưa từng nhìn thấy bộ dạng này của Phong Tố Cẩn, hời hợt lại xa lạ.
Từ trước đến nay cô luôn là một người dịu dàng ôn hòa, chưa bao giờ nóng nảy.
Trong đầu Lam Bắc Thần có chút rối loạn nhưng anh ta cũng chẳng để ý, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía tầng cao nhất của bệnh viện.
"Phong Tố Cẩn, chúng ta còn chưa lĩnh chứng, hôn lễ đó chẳng qua chỉ là một cái nghi thức, cũng đã bị hủy bỏ, hi vọng cô sẽ không mãi ôm lấy chuyện này không buông."
Phong Tố Cẩn cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, mỗi tấc đều đau đớn. Mặc dù việc ở chung một chỗ với Lam Bắc Thần là ý của Phong gia nhưng cô cũng đã dành tình cảm suốt hai năm cho anh ta.
"Lam Bắc Thần, ở trong hôn lễ anh hất tôi ra, bây giờ lại nói một câu như thế sao? Bởi vì Liễu Thi Nhã trở về, bởi vì Liễu Thi Nhã đúng không?"
Câu chất vấn hiện tại có lẽ không phải bởi vì tình cảm mà là vì thái độ của Lam Bắc Thần. Cô không cam lòng, bởi vì tất cả cố gắng mà không cam lòng.