⬅ Trước Tiếp ➡
Đối với việc này, Phong Tố Cẩn không hề có ý kiến, cô bị đuổi khỏi trường đại học, thế nhưng lại có thể tìm được một công ty đồng ý cho cô làm việc.
Cô chỉ muốn sống qua ngày, đối với mấy thứ như danh lợi cô cũng không màng.
Cô cũng không cần phải làm việc đúng giờ, chỉ cần đến thời hạn thì giao bản thiết kế.
Chẳng qua cô không có nơi để ở, cũng không muốn về Phong gia, cho nên phần lớn thời gian cô đều làm việc ở văn phòng.
Phong Tố Cẩn nhìn ánh mắt quan tâm của mọi người, thật sự cảm thấy cảm động.
"Cảm ơn mọi người, tôi không sao."
"Tiểu Phong, kiên cường lên, chỉ cần trong lòng cô đủ mạnh mẽ, người khác cũng không thể khinh thường cô."
Edit by Sà - Beta by Tiêu Nguyệt
⋆⋆⋆⋆⋆⋆⋆⋆⋆⋆
Người nói chuyện với Phong Tố Cẩn chính là giám đốc công ty – Trần tỷ.
Cô ấy là dạng nữ cường điển hình, dựa vào năng lực của chính mình mà lập nên công ty.
Tuy rằng quy mô công ty còn nhỏ, cũng chỉ có mười mấy người, nhưng tất cả mọi người đều cùng nhau đồng tâm hiệp lực, công trạng lập nên cũng không tồi.
Cô ấy đối đãi với nhân viên trong công ty như đối với người trong nhà, thật sự rất tốt.
Phong Tố Cẩn còn nhớ rõ, thời điểm cô rơi vào đường cùng, muốn tìm công ty làm việc cũng không tìm được, Là Trần tỷ thu nhận cô, cho nên cô thật sự rất cảm kích cô ấy.
"Cảm ơn Trần tỷ, tôi thật sự không sao."
Trần tỷ nhìn Phong Tố Cẩn thật sự không sao, vỗ vỗ bả vai cô.
"Nếu thật sự không sao, tôi cũng yên tâm rồi."
Cô ở công ty chờ đến buổi trưa. Thời điểm ăn cơm trưa, cô chuẩn bị đến quán ăn vặt trên phố mua một chút đồ ăn, bỗng nhiên nhìn thấy một người đi ra từ thương trường đối diện.
Cho dù là cách hai năm, cô chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra hắn.
Nạp Lan Vân Thanh, nói về cái tên này, tất cả mọi người đều nghĩ đến hai từ, người như mặc lan, ôn nhã tuấn tú.
Sau lưng Nạp Lan Vân Thanh cũng là quý tộc hào môn đại biểu tôn quý nhất Đế Đô - gia tộc Nạp Lan.
gia tộc hào môn quyền quý nhất đế đô – gia tộc Nạp Lan. Đương nhiên hắn cũng là thiếu gia chủ của Nạp Lan gia.
Phong Tố Cẩn ngơ ngẩn nhìn bóng người phía đối diện, nhớ tới tất cả mọi chuyện khi cô còn ở trường đại học, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót cùng đau đớn.
Sau khi cô bị trường học khai trừ cũng không thể thiết kế kiến trúc, chật vật đến bước đường cùng.
Cô dùng thời gian một năm để đi ra, ngay cả thời gian để bi thương cô đều không có.
Dưới sự phỉ nhổ của Phong gia,vì cha và em gái, cô cần phải giữ vững tinh thần để tiếp tục sống tiếp đời sau.
Sau đó, dưới sự sắp xếp của lão phu nhân, cô liền có hôn ước với Lam Bắc Thần.
Nhớ lại những chuyện đã qua, tâm tình của Phong Tố Cẩn vẫn không nhịn được mà run rẩy một cái, không ai biết là cô đã phải chịu đựng nhiều như thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡