"Bắc Thần, đều là do em không tốt, em cho rằng Phong tiểu thư sẽ tha thứ cho em, có phải là em không nên trở về không, nhưng mà em thật sự nhớ anh..."
Editor: Sà
Beta: Tiêu Nguyệt
Lam Bắc Thần đau lòng.
"Đừng nói như vậy, không phải là lỗi của em, nếu nói là có người sai, cũng là do anh yêu em."
Liễu Thi Nhã nhìn thần sắc Lam Bắc Thần vì cô ta mà đau lòng, lúc cúi đầu, đáy mắt hiện lên một tia đắc ý.
Chỉ cần cô ta cứ như vậy, trái tim của Lam Bắc Thần sẽ luôn thuộc về cô ta.
Dù cho có rời đi ba năm thì sao chứ, cô ta vẫn như cũ nắm chặt hắn trong lòng bàn tay.
......
Phong Tố Cẩn trở lại phòng bệnh, càng nghĩ càng thấy tức giận, gọi Dạ Tinh tới, cô liền hỏi.
"Dạ Tinh, anh có thể giúp tôi điều tra tất cả tin tức về Liễu Thi Nhã được không? Nếu tra được tin tức xấu thì càng tốt."
Dạ Tinh cung kính gật đầu, lúc trời tối, hắn mới đem tư liệu về Liễu Thi Nhã đến cho Phong Tố Cẩn.
Phong Tố Cẩn nhìn tư liệu, cô phát hiện, Liễu Thi Nhã luôn tạo cho mình một cái hình tượng trong sạch, không có scandal cũng không có tin nóng.
Tuy nhiên, ánh mắt Phong Tố Cẩn vẫn luôn rất sắc bén, cuối cùng cô phát hiện ra một vấn đề.
"Nhất định Liễu Thi Nhã có người nào đó chống lưng, nếu không sao cô ta có thể lấy được nhiều tài nguyên tốt như vậy."
"Thiếu phu nhân, Liễu Thi Nhã hành động vô cùng cẩn trọng, tất cả manh mối đều được che giấu kỹ càng, nếu muốn điều tra cặn kẽ, chúng ta cần có thời gian."
Phong Tố Cẩn gật đầu, kỳ thật cô có chút ngượng ngùng khi sai bảo Dạ Tinh làm việc.
Nhưng từ sau ngày hôm đó, khi Quân Mặc Hàn cứu cô khỏi những cán gậy gộc kia, cô đã luôn dặn lòng mình, bản thân không thể trở nên mềm yếu, cô phải kiên cường hơn!
Bây giờ cô đã không còn nỗi lo về sau, đương nhiên cô có thể vươn tay làm một số việc.
Sau khi Dạ Tinh rời đi không lâu, Phong Tố Cẩn nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà đến xuất thần.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, Phong Tố Cẩn duỗi tay với lấy, thấy là Quân Mặc Hàn gọi đến, tay cô có chút run lên.
Cô ngơ ngẩn nhìn điện thoại, cuối cùng vẫn là nghe máy.
"Alo, Quân tiên sinh."
Nghe được giọng nói của Phong Tố Cẩn, đầu dây bên kia liền truyền đến một thanh âm ôn nhu.
"Chưa ngủ sao?"
"Vẫn chưa."
"Hôm nay chịu ủy khuất sao?"