Dạ Tinh cầm lấy đơn đăng ký, đi làm công việc tiếp theo.
Quân Mặc Hàn ở lại bệnh viện chăm sóc Phong Tố Cẩn một hồi rồi tiếp một cuộc điện thoại, dường như là có việc gì gấp.
Editor: Sà
Beta: Tiêu Nguyệt
Trước khi rời đi, Quân Mặc Hàn ôn nhu giải thích cho Phong Tố Cẩn.
"Anh có việc phải rời khỏi Bắc Quyền Thành một thời gian, nếu xảy ra chuyện gì thì em có thể gọi điện thoại cho anh, cũng có thể tìm Dạ Tinh, anh ta là trợ lý của anh."
"Ngoài cửa anh đã sắp xếp hai người bảo tiêu bảo vệ em, nếu có chuyện gì em có thể phân phó cho bọn họ, đừng để kẻ nào quấy rầy em nghỉ ngơi."
"Vào lúc em xuất viện, sẽ có người tới đón em..."
Phong Tố Cẩn nghiêm túc nhìn Quân Mặc Hàn, trước nay cô không biết rằng, hắn sẽ vì cô mà cẩn thận sắp xếp nhiều chuyện như vậy.
Trong lòng Phong Tố Cẩn có một loại cảm giác vi diệu.
Quân Mặc Hàn nói xong, nhìn thấy Phong Tố Cẩn kinh ngạc, tựa hồ có chút ngây người, bất đắc dĩ lắc đầu nói.
"Những lời anh vừa nói, em có nghe không?"
Phong Tố Cẩn hoàn hồn, có chút ngượng ngùng gật gật đầu.
"Tôi đều nghe rõ."
Quân Mặc Hàn xoa xoa đầu cô, lúc này mới yên tâm rời đi.
Thời gian Phong Tố Cẩn nằm trong viện nghỉ ngơi, không có kẻ nào dám đến quấy rầy, một ngày ba bữa đều có người đem cơm đến cho cô.
Tuy nhiên, lúc cô ra khỏi phòng bệnh, đi dạo trong viện, cô cũng nghe được bác sĩ cùng y tá trò chuyện nên cô mới biết được gần đây đã xảy ra chuyện gì.
Thì ra là Mễ gia đã xảy ra chuyện.
Mễ gia đường đường là một đại gia tộc, thế mà cũng xuất hiện khủng hoảng.
Người của Mễ gia đang cố gắng để giải quyết vấn đề này.
Còn có tin tức Liễu Thi Nhã rời khỏi màn ảnh là sai sự thật.
Khóe miệng Phong Tố Cẩn nhàn nhạt nâng lên, năm đó Liễu Thi Nhã vì sự nghiệp diễn xuất, hoàn toàn từ bỏ Lam Bắc Thần, từ bỏ tình yêu cuồng nhiệt năm đó của cô ta.
Cô ta đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, sao có thể chỉ vì gả cho Lam Bắc Thần mà rút lui!
Ngẫm lại chút, đúng thật là không có khả năng.
Lúc Phong Tố Cẩn đang muốn trở về phòng bệnh của mình, đột nhiên nhìn thấy một cô gái mặc đồ bệnh nhân đang đứng cách đó không xa.
Tuy cô ta mặc đồ bệnh nhân, nhưng lại vô cùng xinh đẹp.
Mái tóc gợn sóng xõa trên vai cô ta, trên mặt trang điểm nhẹ, trông có vẻ xinh đẹp mị hoặc, trong lúc đi khẽ động, dáng người lả lướt thướt tha.
Cô ta không nhanh không chậm đi đến trước mặt Phong Tố Cẩn, đôi mắt híp lại, cười một cách quyến rũ mà cao ngạo.