Chương 63
“Cậu nói xem, cô ấy có thể kia cũng đủ nhẫn tâm, mỗi lần đều đánh Tiểu Bảo lằn đỏ khắp người.”
Nhắc tới việc đánh Tiểu Bảo, Cố Vân Đình có chút hận Nguyễn Tử Mạt đến nghiến răng nghiến lợi.
Xuống tay cũng quá tàn nhẫn rồi.
“Trong quân còn có việc gấp, tôi phải quay lại. Cậu đến nhà tôi trước, trông Tiểu Bảo giúp tôi, đừng để Tiểu Bảo bị đánh.”
Lệ Kình Liệt bây giờ đã không yên tâm để Tiểu Bảo ở cùng một chỗ với Nguyễn Tử Mạt.
Mặc dù tɾong khoảng thời gian này tính tình của Nguyễn Tử Mạt trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng ai biết được cô có bị chuyện vừa rồi kích thích đến nổi điên, lại bắt đầu đánh đứa nhỏ hay không.
“Vậy tôi đến nhà cậu xem xem.”
Cố Vân Đình cũng không dám trì hoãn nữa, vội vàng chạy tới nhà của Lệ Kình Liệt.
Anh ấy đứng ở ngoài tường không nghe thấy tiếng khóc nào, tɾong lòng cảm thấy không thích hợp. Chẳng lẽ Nguyễn Tử Mạt ra tay quá ma͙nh, trực tiếp đánh ngất đứa nhỏ rồi??
Cố Vân Đình càng nghĩ càng hãi hùng khiếp vía, đứa nhỏ đáng yêu như vậy mà……
Đi vào tɾong sân liền nhìn đến một đứa nhỏ trắng nõn, tay cầm một cái cánh vịt gặm lấy gặm để, ngồi xổm bên luống hoa bách hợp, nhìn ốc sên bò trên lá.
Vừa rồi còn là tượng đất đen xì, hiện tại đã tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo sạch sẽ, trắng đến phát sáng.
“……” Cố Vân Đình.
Lo lắng vô ích.
Tiểu Bảo nghe tiếng bước chân ngoài cửa, cậu nhóc quay đầu nhìn qua, thấy là Cố Vân Đình liền nhếch miệng cười, “Chú Cố, chú tới rồi.”
“Nói với nhóc bao nhiêu lần rồi, gọi anh. Nhóc gọi vậy anh đây g͙ià đi mấy tuổi đó biết không.”
Cố Vân Đình bước vào.
“Đang nhìn cái gì thế?”
Cố Vân Đình cảnh giác nhìn bốn phía, muốn xem vị trí cụ thể của Nguyễn Tử Mạt, miễn cho người phụ nữ kia đột nhiên nổi điên, anh ấy không phản ứng kịp.
“Cháu đang nhìn ốc sên”.
Tiểu Bảo lại chúi đầu gặm cánh vịt, mở to đôi mắt ngây thơ nhìn Cố Vân Đình. Cậu nhóc cảm thấy hôm nay chú Cố rất kỳ quái, cứ dáo dác nhìn xung quanh như tên trộm vậy.
“Ốc sên có gì hay đâu mà nhìn.”
Cố Vân Đình nhìn thoáng qua con sâu nhớp nháp, tỏ vẻ ghét bỏ dời tầm mắt.
Tiểu Bảo hơi nhíu đôi mày nhỏ, chú Cố thật kỳ lạ, chú ấy không thích ốc sên, sao còn ngồi đây xem ốc sên với nhóc?
Thấy bốn phía không có bóng dáng của Nguyễn Tử Mạt, Cố Vân Đình xoa đầu Tiểu Bảo, hỏi, “Mẹ cháu có đánh cháu không? Đánh có đau lắm không?”
Tiểu Bảo lắc đầu, “Cháu không bị đánh.”
“Cô ấy thực sự không đánh cháu?”
Cố Vân Đình rất nghi hoặc.
Vị trí của Nguyễn Tử Mạt vừa nãy chắc chắn có nhìn thấy lão Lệ cùng Tống Mạn Chi, cô ấy thật sự có thể duy trì bình tĩnh đến bây giờ?
“Không đánh.”
Tiểu Bảo vui vẻ cắn thêm một miếng cánh vịt nữa, tɾong lòng có chút kiêu ngạo.
Hôm nay anh Khải lấm lem bùn, bị mẹ đánh rất thảm, nghe nói còn phải tự giặt quần áo.
Nhóc cũng lấm lem bùn, nhưng nhóc không bị đánh. Mẹ còn tắm cho nhóc, còn hỏi nhóc có lạnh không, giọng nói rất ôn nhụ Tuy rằng lúc sau phải uống canh gừng không ngon chút nào, nhưng nhóc có cánh vịt ăn siêu ngon, tốt hơn bên anh Khải nhiềụ
Cố Vân Đình nghi hoặc, Nguyễn Tử Mạt vậy mà không đánh Tiểu Bảo?
Chẳng lẽ tính đợi muộn chút nữa mới đánh?
Cũng có khả năng.
Trước khi anh ấy phải ở lại đây cùng Tiểu Bảo, tránh cho Tiểu Bảo lọt vào tay của độc phụ kia.
Tiểu Bảo không biết Cố Vân Đình đang nghĩ cái gì, cậu nhóc vẫn chăm chú gặm cánh vịt.