⬅ Trước Tiếp ➡

Nguyễn Tử Mạt bất ngờ liếc nhìn Cố Vân Đình, tɾong trí nhớ của cô người bạn tốt này của Lệ Kình Liệt không thích cô, khi nói chuyện thì rất kinh thường cô, vài lần nói chuyện cũng là vì nguyên thân đánh Tiểu Bảo, khiến Cố Vân Đình mắng nguyên thân, trừng mắt tức giận nhìn nguyên thân.
Nguyễn Tử Mạt cảm thấy Cố Vân Đình không giống quân nhân, dáng vẻ còn xinh đẹp hơn cả con gái, cà lơ phất phơ, có tính cách của một xã hội đen, không giống với Lệ Kình Liệt, hạo nhiên chính khí, đứng ở đó là hiện thân của chính nghĩa.
Cố Vân Đình giống như những người ăn chơi trác táng mà cô đã gặp ở kiếp trước.
""Tôi đi đây, cô không nói, không phải là chột dạ rồi chứ?""
Cố Vân Đình lại mở miệng lần nữa.
Nguyễn Tử Mạt vén mái tóc dài qua tai, nở một nụ cười ngọt ngào ""Nếu nói đến nợ tình, thì cũng là lão Lệ nhà anh nợ.""
Lệ Kình Liệt cau mày, anh đã từng nghe người ở đại viện nói qua, Thôi Uyển Ninh có ý với anh, bày kế hãm hại Nguyễn Tử Mạt, để cô ta có thể gả cho anh, trước đây anh bán tín bán nghi, nhưng hôm nay anh nhìn thấy hai mắt của người phụ nữ kia hận không thể dính trên người anh thì tɾong lòng anh sinh ra một trận ċһán ghét.
""Có ý gì, tôi đã bỏ lỡ gì sao?"
Cố Vân Đình ngửi thấy mùi mà hóng chuyện, anh ấy quay đầu lại nhìn về phía người bạn tốt.
Nhìn thấy khuôn mặt u ám của Lệ Kình Liệt, anh ấy hiểu lời Nguyễn Tử Mạt nói là thật thì không khỏi chột dạ.
Hay thật, lão Lệ giấu kĩ thật, còn có một mặt phong lưu như vậy.
Cố Vân Đình chấn̵ chỉnh lại sắc mặt, hiên ngang nói ""Nguyễn Tử Mạt cô yên tâm, thân là một quân nhân, tuyệt đối sẽ trung thành với vợ mình, sẽ không làm ra loại chuyện phản bội gia đình mình.""
Cô cũng không phải là người yêu của anh ấy.
Nguyễn Tử Mạt không phản ứng lại anh ấy, đẩy xe đi về hướng đại viện.
Trời nóng như vậy, ai lại thích đứng dưới mặt trời chói chang nói chuyện.
Cố Vân Đình nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt không quay đầu lại cứ như vậy mà rời đi, anh ấy chỉ vào bóng lưng của Nguyễn Tử Mạt, ""Lão Lệ, cô ấy cứ như vậy mà bỏ đi, cô ấy không tin anh.""
Lệ Kình Liệt không phản ứng lại Cố Vân Đình, anh kéo quân phục, bước nhanh về phía xe ieep, kéo cửa xe ra.
"Chậc...Hai người này có phần giống nhaụ""
Cố Vân Đình chậc lưỡi.
Ở trên xe, Cố Vân Đình vẫn không nhịn được nhiều chuyện, ""Nguyễn Tử Mạt gầy đi thì rất xinh đẹp, lão Lệ, anh không động tâm sao, anh nhìn khuôn mặt cô ấy có phải luyến tiếc không nỡ ly hôn đúng không?""
""Sẽ không.""
Vẻ mặt Lệ Kình Liệt lạnh lùng, từ sắt mặt của anh, không nhìn ra được cảm xúc thật.
""Chắc chắn như vậy.""
Cố Vân Đình tác phong không đứng đắn cười.
""Tục ngữ có câu Anh hùng cũng khó qua cửa mỹ nhân, chỉ sợ anh cả ngày nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp kia, bị người ta mỗi đêm đều đếm cơ bụng, khiến anh cảm thấy ngứa ngáy, đến lúc đó sắc lệnh quân hôn""
Cố Vân Đình thấy Lệ Kình Liệt không thể nói nên lời, trên mặt anh ấy lộ ra nụ cười xấu xa, đưa tay ra sờ vào bụng Lệ Kình Liệt.
Lệ Kình Kiệt trợn mắt, đảo vô lăng, xe đâm vào vũng bùn, một trận xóc nảy dữ dội, Cố Vân Đình bị sốc đến mức nhảy ra khỏi chỗ ngồi, ngũ tạng lục phủ đều chấn̵ động.


⬅ Trước Tiếp ➡