Chương 40
Tôn Hương Vận làm như vậy là vì muốn tốt cho cô, sau khi biết cô biết chữ thì cô ấy đã cho cô mượn rất nhiều sách để đọc.
Chỉ là hôm nay, Nguyễn Tử Mạt cảm thấy Tôn Hương Vận có chút kỳ lạ.
Bình thường cô ngồi đọc sách 1 2 tiếng, Tôn Hương Vận sẽ bảo cô cầm về nhà từ từ mà đọc, hôm nay cô ấy lại không ngừng tìm chủ đề nói chuyện với cô, giống như cố ý kéo dài thời gian.
Tôn Hương Vận đặt tách trà tɾong tay xuống, cô ấy đứng dậy, đi ngang qua một mảng hoa bách hợp. đi đến trước một bức tường.
Nguyễn Tử Mạt đặt quyển sách tɾong tay xuống, đi the0 đằng sau, nhìn những dây leo kim ngân leo đầy tường.
Tôn Hương Vận vươn tay vuốt ve những cành kim ngân tươi tốt, trên môi nở nụ cười, tɾong ánh mắt lại mang the0 sự cô đơn và hoài niệm, nói “Loại cây này tên là cây kim ngân, em xem có đẹp không?”
“Rất đẹp.”
Trong lòng Nguyễn Tử Mạt giật thót một cái, cây Kim Ngân còn được gọi là cỏ Uyên Ương, chẳng lẽ cô lại vô tính bị cuốn vào chuyện yêu hận tình thù gì của gia đình nhà chính ủy sao?
Tôn Hương Vận nhìn vẻ mặt của Nguyễn Tử Mạt, cô ấy cười khẽ nói; “Nhìn vẻ mặt này của em, chẳng lẽ cũng biết nó còn có tên là cỏ Uyên Ương.”
Nguyễn Tử Mạt có chút không dám trả lời.
“Em thật sự biết à, thật khiến người ta cảm thấy kinh ngạc.”
Trong mắt của Tôn Hương Vận lóe lên sự kinh ngạc.
Một người phụ nữ đến từ vùng nông thôn như cô, không đi học được bao nhiêu năm, trước đây vẫn luôn làm ruộng ở nông thôn, lại có thể biết cây kim ngân có tên là cỏ Uyên Ương.
Nguyễn Tử Mạt lấp liếm nói “Trước đi khi em đi học, tɾong nhà cô giáo của em cũng trồng một cây kim ngân, cô giáo em đã nói cho em biết chuyện cây kim ngân còn được gọi là cỏ Uyên Ương.”
“Thì ra là vậy, nhưng em cũng đừng nghĩ nhiều, chị trồng những cây kim ngân này, chỉ vì người tɾong nhà chị thích mà thôi, chỉ là thấy nhớ nhà mà thôi.”
Tôn Hương Vận dịu dàng nói.
Nguyễn Tử Mạt cuối cùng cũng thả lòng, không phải tình tiết tranh g͙iành tình cảm cẩu huyết là được.
Lúc này bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân đều đều, ma͙nh mẽ.
Tôn Hương Vân dịu dàng cười với Nguyễn Tử Mặc nói “Người đến đón em đến rồi.”
Vẻ mặt của Nguyễn Tử Mạt tràn đầy khó hiểụ
Khuôn mặt lạnh lùng của Lệ Kình Liệt xuấthiện ở cửa.
Á……
Vẻ mặt của Nguyễn Tử Mạt tràn đầy khó hiểu, sao người này lại ở đây.
Tôn Hương Vận đưa cho Nguyễn Tử Mạt một cái rổ, bên tɾong có hơn chục bông hoa bách hợp.
“Chị dâụ”
Lệ Kình Liệt đi đến, cung kính mà hô một tiếng.
Tôn Hương Vận gật đầu cười nói “Tử Mạt là một cô gái tốt, chị rất thích con bé, em phải đối xử tốt với con bé nhé, đừng có bắt nạt con bé.”
Lệ Kình Liệt không nói gì, ánh mắt nặng̝ nề nhìn về phía Nguyễn Tử Mạt.
“Đi thôi, cùng cậu ấy về nhà đi.”
Tôn Hương Vận khẽ dùng tay đẩy nhẹ e0 của Nguyễn Tử Mạt một cái.
Nguyễn Tử Mạt lập tức đi về phía Lệ Kình Liệt.
Hai người cùng nhau rời khỏi nhà của Tôn Hương Vận.
Nếu ban đầu cô không hiểu ý định gọi cô đến hôm nay của Tôn Hương Vận, thì sau khi nghe lời nói của cô ấy đối với Lệ Kình Liệt xong, cô đã hiểụ
Tôn Hương Vận đang chống lưng cho cô, sợ cô bị Lệ Kình Liệt bắt nạt.
Chẳng lẽ Tôn Hương Vận biết chuyện cô và Lệ Kình Liệt muốn ly hôn sao?