Chương 38
“Nhập ngũ là tốt rồi, trông rất có tinh thần, rất trách nhiệm, sau này tôi cũng bảo con gái tìm quân nhân để lấy.”
"Đồng chí Nguyễn thật may mắn khi tìm được một người đàn ông tốt như vậy."
…
Trong vòng một tháng, các công nhân đã quen với Nguyễn Tử Mạt bắt đầu trêu Nguyễn Tử Mạt khi nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô.
Nguyễn Tử Mạt mỉm cười, không nói gì, bắt đầu làm việc.
Nguyễn Tử Mạt thì cô không khỏi có chút kỳ lạ "Anh không về quân đội sao?"
"Ừm, đi bây giờ đây."
Lệ Kình Liệt gật đầu, nhìn Nguyễn Tử Mạt hồi lâu, sau đó xoay người rời đi.
Nguyễn Tử Mạt không biết ánh mắt của anh có ý nghĩa gì, ban đầu cô còn định đoán, nhưng sau đó cô bận quá nên quên mất.
Cơm nội tạng bò nhanh chóng được bán hết, công việc kinh doanh vẫn thuận lợi như xưa.
Để khách ăn không bị ngán, cô đổi sang kết hợp với raụ
Đẩy chiếc xe đẩy trở lại khu người nhà.
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy một người không ngờ tới, Tôn Hương Vận mặc sườn xám đứng ở cửa nhà cô.
Tôn Hương Vận tuy đã đến tuổi trung niên nhưng vẫn rất có khí chất, đó là loại khí chất thư hương, mang the0 một chút thoáng tục không dính chút bụi phàm.
"Chị Tôn, sao chị lại đến đây?"
Vẻ mặt Nguyễn Tử Mạt kinh ngạc.
Mặc dù tɾong khoảng thời gian này cô và Tôn Hương Vận có quan hệ rất tốt, thường xuyên cùng nhau trò chuyện, uống trà, đọc sách, nhưng đều là cô chủ động đi tìm Tôn Hương Vận, Tôn Hương Vận chưa từng xuấthiện ở khu dành cho người nhà này. Tôn Hương Vận sống ở một khu dành cho người nhà khác.
Trên mặt Tôn Hương Vận mang the0 nụ cười, giọng nói ôn nhu, nói "Tôi đến tìm cô uống trà, vào nhà cất đồ đi đã."
"Được, tôi cất đồ xong sẽ sang nhà chị dâu uống trà."
Nguyễn Tử Mạt vội vàng mở cửa, chuyển mọi thứ vào tɾong.
Cả người cô đều có mồ hôi khiến cô cảm thấy nhớp nháp, khó chịu vô cùng. Sau khi cất đồ đạc, cô trở vào nhà thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Sau khi Nguyễn Tử Mạt thay quần áo đi ra thì nhìn thấy Tôn Hương Vận đang đứng tɾong sân nhìn xung quanh.
"Chị Tôn, tôi đã để chị đợi lâu rồi."
Nguyễn Tử Mạt đi về phía trước với nụ cười trên môi.
“Sân nhà cô hơi trống, tôi có trồng một luống hoa huệ ở nhà, lát nữa cô có thể mang về trồng tɾong sân.”
Tôn Hương Vận rất thích Nguyễn Tử Mạt.
Cô ấy cảm thấy mặc dù Nguyễn Tử Mạt sống ở thế tục nhưng cô có một trái tim tinh tế, vừa tɾong sáng lại tɾong trẻo, có quan điểm độc đáo của riêng mình về nhiều việc.
"Được ạ."
Nguyễn Tử Mạt đồng ý không chút khách khí, nắm tay Tôn Hương Vận đi ra ngoài.
nannan
Về phía Lệ Kình Liệt, anh đang rèn luyện thành thục đội quân tinh nhuệ của mình.
Đột nhiên có một người lính đi tới, nói với Lệ Kình Liệt “Lệ doanh trưởng, chính ủy đang tìm anh, bảo anh qua đó một chuyến.”
Cố Vân Đình ở bên cạnh nhảy xuống từ khung gỗ cao hai thước “Chính ủy tìm cậu làm gì thế?”
Bị chính ủy gọi, không phải là chuyện tốt.
Thông thường, nếu tư tưởng có vấn đề hoặc mắc sai lầm, chính uỷ mới đến tìm.
"Đi rồi sẽ biết thôi mà."
Lệ Kình Liệt cũng không biết, anh sải bước đi về phía văn phòng chính ủy.
"Cậu chờ tôi với."
Cố Vân Đình chạy the0 anh.
Văn phòng Chính ủy.
Lệ Kình Liệt bước vào.
Bàng Chính Thao pha một tách trà, nhìn thấy Lệ Kình Liệt, thì thăm dò vài lượt, rất có tinh thần, nghiêm chỉnh chính trực, là một quân nhân gương mẫụ