Chương 24
Lệ Kình Liệt nhăn mày lại, nhặt áo sơ mi trên đất lên, bỏ vào trong nước giặt sạch rồi xoay người rời đi.
Anh quay về phòng, nhìn thấy trên bàn dựa lên song cửa, một bức ảnh trong kính cài một chùm hoa dại không biết tên, trên bàn đặt mấy tờ báo, còn có một quyển vở.
Anh quét mắt nhìn về phía quyển vở kia.
Nguyễn Tử Mạt nhớ đến vở ghi sổ sách trên bàn, chữ của cô rất khác với nguyên thân, bị nhìn thấy thì không ổn rồi, cô nhanh chóng vọt về, chộp lấy quyển vở giấu ở sau lưng.
Ánh mắt ngăm đen thâm thúy của Lệ Kình Liệt nhìn Nguyễn Tử Mạt, nét chữ xinh đẹp, khác hoàn toàn với nét chữ chó cào trước kia của cô.
Lần đánh giá này khác với khi nãy anh liếc mắt nhìn cô ở trong viện, trong mắt có cô, tiêu điểm cũng là cô, lần này giống như dùng kính lúp để quan sát cô.
Nguyễn Tử Mạt cúi đầu xuống, tránh khỏi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của anh, đồng thời trái tim nhảy dựng lên, chẳng lẽ bị anh phát hiện rồi?
Người đàn ông này chính là người bò ra từ chiến trường đầy rẫy hài cốt đấy, sau khi anh biết được, không phải sẽ bắn cho cô một phát súng đấy chứ
Nguyễn Tử Mạt giữ vững bình tĩnh, khóe miệng nở một nụ cười tươi, ra vẻ lơ đãng nói, “Gần đây tôi đến chỗ hiệu trưởng Tôn học, hiệu trưởng Tôn là người có văn hóa mà, cô ấy dạy tôi viết chữ, chữ của tôi đã đẹp lên nhiềụ”
Vẻ mặt Lệ Kình Liệt đầy khiếp sợ, sự khó tin gần như tràn ra khỏi gương mặt đẹp trai của anh.
Khó trách anh lại khiếp sợ như vậy.
Tôn Hương Vận là vợ của chính ủy, là hiệu trưởng của đại học Hoa Kinh, là người có văn hóa nhất trong đại viện.
Người có văn hóa thì thường sẽ kiêu ngạo hơn, hơn nữa Tôn Hương Vận rất bận, cô ấy ít khi lui tới với các quân tẩu khác trong đại viện.
Lúc đầu khi Nguyễn Tử Mạt tặng đồ ăn qua, Tôn Hương Vận cũng xa lánh khách khí từ chối cô.
Nhưng Nguyễn Tử Mạt không giận, gần như ngày nào cũng đến.
Nguyễn Tử Mạt từng lăn lộn trên thương trường biết rõ tầm quan trọng của các mối quan hệ, cô không nhất định muốn lợi dụng Tôn Hương Vận làm gì, nhưng người khác biết cô quen được người như vậy, lúc bắt nạt cô cũng không dám trắng trợn như thế nữa.
Có một lần Nguyễn Tử Mạt đi tìm Tôn Hương Vận, vừa vặn trông thấy Tôn Hương Vận đang thưởng thức một bức danh họa của châu Âu, cô gái trong bức tranh nhắm mắt nắm trong dòng nước, trên mặt nước nổi lơ lửng những bông hoa tươi xinh đẹp, cỏ cây trên bờ xanh miết, hoa dại nở rộ, cả bức tranh rực rỡ nhiều màu sắc.
Đời trước Nguyễn Tử Mạt là nữ doanh nhân thành công, trong nhà có cất chứa không ít danh họa, cô có khả năng giám định và năng lực thưởng thức tranh nhất định.
“Hình như cô ấy đang rơi lệ, rất đau khổ, khiến người ta nhìn thấy mà khổ sở.”
Nguyễn Tử Mạt giả vờ không hiểu, đi qua nói.
Rất nhiều người nhìn thấy bức tranh này, đầu tiên là bị vẻ đẹp của cô gái làm cho kinh ngạc, hoặc là cảm thán cảnh vật trong tranh bừng bừng sức sống rực rỡ sắc màụ
Lời của Nguyễn Tử Mạt đâm trúng tâm khảm của Tôn Hương Vận, cảm thấy ánh mắt cô độc đáo, khả năng nhận thức cao.
Nguyễn Tử Mạt biết được bối cảnh của bức tranh này, cô gái bị người khác vấy bẩn sự trong sạch, mà cách tự chứng minh sự trong sạch ở bên đó chỉ có đi nhảy sông tự tử, cô gái vì chứng minh sự trong sạch mà đi nhảy sông, sinh mệnh của cô gái nuôi dưỡng một mảng sức sống bừng bừng kia.