Chương 22
Lấy cục bột ra, chia thành những nắm bột lớn bằng nhau, nặn thành viên tròn, đổ hạt mè vào trong một cái đĩa, ép viên bột thành bánh, rắc vừng mè lên cả hai mặt rồi bỏ vào chảo rán.
Bánh bí đỏ thơm ngậy mềm dẻo đã làm xong.
Vừa làm xong bánh bí đỏ, ngoài sân đã vang lên tiếng đập cửa.
Nguyễn Tử Mạt đi ra mở cửa.
Lâm Nam Yến dẫn theo ba đứa nhỏ qua đây.
Tiểu Bảo đi ở tít sau cùng, vẻ mặt không tình nguyện, cái miệng nhỏ có thể treo được cả một lọ dầụ
Vẻ mặt Lâm Nam Yến thì tươi cười vui vẻ.
Nguyễn Tử Mạt chớp mắt nhìn, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện vui gì?
Nguyễn Tử Mạt đi vào trong bếp mang ra một đĩa bánh bí đỏ vàng óng rực tỡ, thơm ngào ngạt.
Hai đứa con của Lâm Nam Yến, Khải Khải và Thiến Thiến đều dính hai mắt lên bánh bí đỏ, đã không tự chủ được mà nuốt nước miếng, gương mặt nhỏ nhắn chỉ thiếu viết lên hai chữ “muốn ăn”.
Nguyễn Tử Mạt đặt cái đĩa lên bàn, cầm hai miếng bánh bí đỏ đưa cho Khải Khải và Thiến Thiến.
Hai đứa nhỏ nhận lấy bánh bí đỏ, lập tức cắn nhoàm một miếng, hai đứa vừa nhai vừa lúng búng nói, “Ngon quá.”
Bánh bí đỏ thơm ngậy ngọt ngào, Nguyễn Tử Mạt biết trẻ con đều sẽ rất thích.
“Tiểu Bảo, con có muốn ăn một miếng hay không.”
Nguyễn Tử Mạt cầm lấy một miếng bánh bí đỏ, quơ quơ, tủm tỉm cười nhìn Tiểu Bảo.
Lâm Nam Yến buồn cười lắc đầu, biết Nguyễn Tử Mạt lại muốn trêu Tiểu Bảo, sau khi Nguyễn Tử Mạt thay đổi thì càng ngày càng mặt dày rồi, nhưng rất được yêu thích, không khiến người ta thấy ghét.
Tiểu Bảo muốn ăn, nhưng nhớ lại lời kiên quyết đã nói trước đó không ăn đồ của người phụ nữ xấu xa, cậu nhóc lại không bỏ mặt mũi xuống được, đứng cách đỏ không xa, gương mặt nhỏ nhắn nhíu lại đầy rối rắm.
Miệng Thiến Thiến nhấm nháp bánh bí đỏ, quay đầu nói với Tiểu Bảo, “Thật sự rất ngon, là món ngon nhất đó, cậu mau lấy đi.”
Tiểu Bảo quay đầu đi, nói quá, có ngon cũng không thể là món ngon nhất được chứ.
“Nếu con không ăn, mẹ sẽ đưa cho các bạn nhỏ khác ăn.”
Nguyễn Tử Mạt lại đưa cho Khải Khải và Thiến Thiến mỗi đữa một miếng bánh bí đỏ.
Tiểu Bảo không để ý tới Nguyễn Tử Mạt, cậu nhóc còn lâu mới dễ bị lừa như vậy.
Nguyễn Tử Mạt bưng đĩa bánh bí đỏ về lại phòng bếp.
Khải Khải và Thiến Thiến mở to hai mắt, lộ ra vẻ thất vọng, không còn đồ ăn nữa rồi.
Khi Nguyễn Tử Mạt đi ra một lần nữa, trong tay có thêm một cái giỏ trúc.
Tiểu Bảo nhớ rõ cái giỏ trúc này dùng để tặng đồ ăn cho người khác, người phụ nữ xấu xa thật sự muốn đưa đồ ăn cho người khác ăn, không cho cậu nhóc ăn.
Nước mắt tí tách rơi xuống.
Tiểu Bảo hô to với Nguyễn Tử Mạt, “Tôi ghét cô, ghét cô muốn chết luôn, cô vẫn đối xử tệ với tôi như trước, tôi bảo ba tìm mẹ kế.”
Nguyễn Tử Mạt cố tình trêu cậu nhóc, cũng là vì cảm thấy cậu nhóc đáng yêu, Tiểu Bảo có khúc mắc rất lớn với nguyên thân, để cậu nhóc trút hết sự bất mãn với nguyên thân ra, nếu trút hết ra rồi, khóc một chút, làm loạn một chút thì mọi chuyện cũng qua.
Mà không phải là cứ nghẹn ở trong lòng, mọi chuyện sẽ mãi mãi không trôi qua được, trở thành khối u ác tính ở trong lòng, dần dẫn sẽ dễ sinh ra bệnh tâm lý.
Nguyễn Tử Mạt ngồi xổm người xuống, xốc rổ lên, “Đây là ốc đồng, mẹ đem cho tẩu tử trong đại viện nếm thử.”