Chương 19
“Ồ, trước tiên cậu đừng như thế, là chuyện tốt, lần trước Yến Tử nói lần trước vợ cậu không gian lận, cũng không bán con, đó là hiểu lầm, cô ấy bị người khác lừa, để cậu nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hiểu lầm cô ấy.”
Một kẻ thô kệch như Trương Thiết Quân lại nói những lời này, anh ấy sờ sờ đầu, hơi ngượng ngùng.
Ngày đó Nguyễn Tử Mạt thật sự chưa từng nói muốn bán con, là một người phụ nữ trung niên lôi đứa nhỏ trong ngực cô ấy đi, nói cái gì mà không ít tiền, chắc chắn không bạc đãi cô ấy, mua bán rất có lời linh tinh gì đó.
Nhưng mà…
Quan hệ giữa người phụ nữ Nguyễn Tử Mạt này với người đàn ông đó chắc chắn không đơn giản.
Nếu không anh nói muốn tống người đàn ông kia vào tù, cô cũng sẽ không khóc lóc cầu xin anh tha cho người đàn ông kia, anh không đồng ý, cô lại bỏ thuốc cho anh, dùng mỹ nhân kế với anh.
Lệ Kình Liệt nghĩ đến việc người phụ nữ kia nói thích anh, lại hẹn hò với người đàn ông khác, gương mặt như thể băng lạnh nghìn năm.
Tuy rằng anh không thích cô, nhưng cô vẫn là vợ của anh, anh không cho phép vợ mình cắm sừng mình.
“Yến Tử nói, vợ cậu thay đổi nhiều lắm, cũng đối xử tốt với đứa nhỏ.”
Trương Thiết Quân nghĩ đến dáng vẻ dữ tợn mắng chửi người khác, phun ra cả một rổ lời chửi, lời Yến Tử khen Nguyễn Tử Mạt, anh ấy nghẹn đỏ mặt cũng không nói nên lời.
Lệ Kình Liệt đóng nắp bút lại, bỏ bút máy vào bao da, anh đứng lên, “Nói với vợ của anh, không cần phản ứng với cô ấy.”
Lần này anh trở về, lập tức làm báo cáo ly dị.
Trước kia vì con cái, mới chịu đựng cô ba năm, nhưng bây giờ con không thích cô, thường xuyên khóc lóc bảo anh đổi mẹ cho nó.
Người phụ nữ kia còn làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy.
Anh không muốn nhịn người phụ nữ kia nữa.
Đại viện gia đình.
Khi Lâm Nam Yến dẫn theo ba đứa con tới đây, Nguyễn Tử Mạt đã làm xong đồ ăn thơm ngào ngạt.
Trên bàn, một đĩa gan heo xào tỏi tươi, một bát canh tiết vịt bỏ hành thơm, một đĩa trứng gà thêm hành, một đĩa rau muống xào đậu nhự.
Ngửi mùi thôi đã khiến người ta bụng sôi ùng ục, đói không chịu nổi.
“Cô nhanh thế, cũng không bảo tôi đến giúp, có phải chê đồ ăn lúc trưa tôi nấu quá khó ăn hay không.”
Lâm Nam Yến dẫn theo bọn nhỏ ngồi xuống, trêu ghẹo Nguyễn Tử Mạt.
“Rất là ngon, nhưng mà còn kém hơn tôi nấu một chút.”
Nguyễn Tử Mạt ngồi xuống bên cạnh Tiểu Bảo.
Thấy Tiểu Bảo cúi đầu không nói lời nào, cô gắp một miếng gan heo vào trong bát của Tiểu Bảo, “Con phải ăn nhiều chút, gầy thành cây su hào rồi kìa.”
Tiểu Bảo tức giận bưng bát quay đi, ăn gan heo trong bát, dai dai thơm thơm, ăn rất ngon.
Người phụ nữ xấu xa nấu cơm rất ngon, khá là giỏi, nhưng mà cậu nhóc sẽ không tha thứ cho cô.
Nguyễn Tử Mạt thường thường gắp đồ ăn cho Tiểu Bảo, Tiểu Bảo không từ chối, ngoan ngoãn ăn cơm.
Nhưng ăn xong bữa tối, Tiểu Bảo vẫn đi theo Lâm Nam Yến.
Nguyễn Tử Mạt cũng không quan tâm, cô muốn ngủ sớm dậy sớm, ngày mai còn phải đi làm kiếm tiền.
Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Tử Mạt tinh thần phấn khởi ngồi xe bus lên trấn trên, cô đến tiệm hương liệu mua những hương liệu mình cần trước, sau đó mua năm sáu cây củ cải trắng, cuối cùng đến quán thịt bò chọn những phần lòng bò tươi ngon nhất.
Nguyễn Tử Mạt mang theo hai bao lớn quay về, may mà cơ thể này có sức lớn, nếu không cô thật sự không cầm được nhiều đồ như vậy.