⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Nam Yến uống một thìa canh nấm rơm, cố ý đề cao âm lượng nói “Oa, ngon quá đi, tôi chưa từng được ăn loại canh nào ngon như vậy.”
Tuy rằng cô ấy cố ý nói với ngữ điệu khoa trương, nhưng món canh này xác thật rất ngon miệng. Nguyễn Tử Mạt có tay nghề như vậy khiến cô ấy rất ngoài ý muốn, trước kia Nguyễn Tử Mạt vẫn luôn ăn cơm căn tin, còn tưởng rằng cô không biết nấu nướng.
Nguyễn Tử Mạt ngồi một bên phụ họa, “Đúng vậy, ăn rất ngon. Chị em mình mà ăn hết thì người nào đó liền đói bụng.”
Tiểu Bảo bĩu môi, giương tay xoa bụng nhỏ của mình. Đói bụng sẽ không thể tăng chiều cao, không tăng chiều cao thì sẽ phải chịu người phụ nữ kia bắt nạt. Để tăng chiều cao, cậu nhóc chỉ có thể miễn cưỡng ăn mấy miếng cơm người phụ nữ kia làm.
Tiểu Bảo đi tới, bò lên trên ghế dựa, cầm lấy thìa múc một ngụm canh uống, ngay sau đó liền nheo hai mắt lại, thật sự rất ngon.
Lâm Nam Yến và Nguyễn Tử Mạt nhìn nhau cười.
“Đồ ăn cô làm rất ngon, lợi hại hơn đầu bếp bên ngoài nhiềụ”
Lâm Nam Yến thật lòng khen ngợi, cho dù ngay từ đầu cô ấy không có cảm giác thèm ăn, nhưng sau khi ăn vài miếng cũng dần cảm thấy ngon miệng.
Nguyễn Tử Mạt mỉm cười, kiếp trước sau khi thành công trong sự nghiệp, cô bắt đầu hưởng thụ sinh hoạt, đăng ký khóa học nấu nướng của bậc thầy trong ngành, đương nhiên kỹ năng nấu ăn sẽ không kém.
Cô gắp một miếng thịt cá, lọc bỏ xương xong liền bỏ vào trong bát của Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo hơi chu môi, dùng thìa nhỏ khảy khảy miếng thịt cá kia. Còn tưởng cậu nhóc sẽ nói không cần, nhưng mùi thơm của thịt cá xộc vào mũi, cậu nhóc vẫn bỏ miếng thịt cá vào trong miệng. Ăn rất ngon, là miếng cá ngon nhất mà cậu nhóc từng được nếm thử.
Tiểu Bảo bắt đầu chúi đầu ăn uống như một chú heo nhỏ, không tiếp tục cáu kỉnh nữa.
Nguyễn Tử Mạt sợ đứa nhỏ hóc xương, không cho cậu nhóc tự mình gắp thịt cá, đều là cô kẹp cho cậu nhóc, lọc hết xương xong mới đặt vào bát cho cậu nhóc ăn.
Đĩa đựng dần thấy đáy, một chút cũng không thừa.
Tiểu Bảo ăn đến miệng bóng nhẫy, thỏa mãn ợ một cái.
Sau bữa tối, cô bé trong lòng ngực Lâm Nam Yến vẫn còn khóc nháo, khuôn mặt của cô bé đỏ bừng, giọng đã khóc đến khàn khàn, còn nôn mửa. Lâm Nam Yến nôn nóng bất an, ôm đứa nhỏ đi vòng vòng quanh nhà.
“Chị đưa con bé đi gặp bác sĩ chưa?”
Nguyễn Tử Mạt đi qua, duỗi tay sờ lên trán đứa nhỏ, rất nóng. Cô lại sờ tay chân của cô bé, có chút lạnh lẽo. Cô nhăn mày, tình huống rất tệ, cứ tiếp tục sốt cao như vậy sẽ bị viêm màng não, rất nguy hiểm, cần phải nhanh chóng hạ nhiệt độ.
Hai mắt của Lâm Nam Yến hàm chứa nước mắt, lắc đầu, “Không có.”
Bệnh viện chỉ trấn trên mới có, hiện tại không phải thời đại giao thông thuận tiện như trong tương lai.
“Con bé ban đầu chỉ ho khan chút thôi, tôi không để ý lắm. Ai ngờ lại bị sốt, còn càng lúc càng nóng, hiện tại phải làm gì bây giờ? Lão Trương lại không ở nhà.”
Lâm Nam Yến vừa hối hận vừa hoảng sợ.
Hai đứa nhỏ cũng bị dọa đến, sợ hãi ngồi một góc.
“Chị đừng vội.”
Nguyễn Tử Mạt trấn an Lâm Nam Yến.


⬅ Trước Tiếp ➡