Kết quả lại thấy người phụ nữ trung niên xách một giỏ thức ăn.
Mặc dù ăn mặc không đẹp lắm, nhưng rất sạch sẽ, tóc được chải tỉ mỉ, hiển nhiên là một người rất có nề nếp.
Tại sao Tống Thời Vi lại chú ý đến, vì thỉnh thoảng bà vừa đi vừa quay đầu sang nhìn cô, sau đó, lại tỏ vẻ không chắc chắn. Nên cô cảm thấy rất kỳ lạ.
Đúng lúc này, Tống Oanh Oanh chắc là vừa tan làm, đang chạy xe đạp sang bên này.
Vị trí của bọn họ vừa khéo là ngã rẽ, người phụ nữ kia bởi vì đang nhìn cô nên không chú ý nhìn đường, Tống Oanh Oanh lại đạp rất nhanh.
Ngay lúc Tống Thời Vi định nhắc nhở thì hai người đã đụng nhau rồi
Một tiếng "Rầm " vang lên, chiếc xe đạp của Tống Oanh Oanh văng ra đường, bánh sau quay không ngừng. Cô ta cũng ngã nhào xuống đất, còn người phụ nữ bị va đập mạnh, ngã nghiêng trên lề đường, kêu "ui da " không ngừng. Rau củ trong giỏ cũng vung vãi ra khắp nơi.
Tống Oanh Oanh vô cùng tức giận, đầu gối bị bầm tím, rất đau, nhưng cô ta vẫn nhịn đau, đứng dậy.
Ngón tay chỉ vào người ngồi trên đất, mắng "Tôi nói này, có phải bà bị mù không? Đi bộ cũng không nhìn đường Đúng là, suýt nữa thì bị ngã chết rồi "
Nhưng Thẩm Tú Nga nằm trên mặt đất, đau đến nỗi không thở nổi, có vẻ như bị trật eo rồi.
Nhìn cô gái nhỏ trước mắt đầy chanh chua không chịu bỏ qua, bà tái mặt cố gắng đứng dậy, nhưng cơn đau ở phần eo quá dữ dội khiến bà không thể cố được.
"Cô gái nhỏ, đừng vội mắng người, cô có thể đỡ tôi dậy được không, eo tôi bị trật rồi "
Nhưng Tống Oanh Oanh nào có nghe theo.
"Bà đừng giả chết với tôi Trật eo cái gì chứ, tôi thấy bà đang cố ý lừa tôi thì có Tôi nói cho bà biết, tôi đây không dễ bị lừa đâu Bà mau đứng lên cho tôi "
Nhưng Thẩm Tú Nga thật sự rất đau, mồ hôi trên trán cũng chảy xuống, sắc mặt trắng bệch như giấy, thậm chí không nói nổi một lời nào.
Tống Oanh Oanh ở bên cạnh vẫn đang thao thao bất tuyệt, nói không ngừng nghỉ. Nghe vào tai Thẩm Tú Nga, đầu óc bắt đầu đau nhức, trước mắt từ từ tối sầm lại.
Chỗ này khá vắng vẻ, bình thường cũng ít người qua lại, nên bà càng không hy vọng có ai đó đi trên đường cứu mình.
Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ bé trắng nõn nắm lấy cánh tay bà.
"Dì, dì không sao chứ?"
Giọng nghe rất hay, lại trong trẻo.
Thẩm Tú Nga nghe vào tai giống như tiên âm .
ý chỉ âm tranh trong trẻo, dễ nghe
Nhưng còn chưa kịp ngẩng đầu lên, bà đã nghe cô gái nhỏ kia tức giận mắng "Tống Thời Vi, sao đi đâu cũng gặp chị vậy Tôi nói cho chị biết, người này đang lừa tôi, chị đừng gây thêm phiền cho tôi, mau tránh ra ”
Tống Thời Vi??
Ba chữ này lập tức vang lên trong đầu Thẩm Tú Nga, vừa ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, đôi mắt to, sống mũi cao cùng làn da trắng nõn.
Lúc này, cô đang nhìn bà với vẻ mặt lo lắng.
"Dì, dì có thể đứng dậy được không? Có phải bị trật eo rồi không?”
Tống Oanh Oanh thấy cô không để ý đến mình, lập tức muốn kéo cánh tay cô, nhưng đáng tiếc, Tống Thời Vi đã sớm đề phòng cô ta, giương cánh ta đẩy cô ta sang một bên.