"Chị cũng chỉ là mạnh miệng nói vậy thôi Ba ngày, mà đến bóng người cũng không thấy, tôi xem chị có thể giả vờ đến khi nào?”
Nói xong, cô ta xoay người bỏ chạy.
Nói thật, mấy ngày qua trong lòng Tống Thời Vi cũng không chắc chắn, dù sao cô và Chu Đình Việt cũng gặp nhau duy nhất một lần, mặc dù nói hai người là người yêu, mấy ngày nữa anh sẽ đến nhà cầu hôn.
Nhưng hai người vẫn không hiểu rõ nhau, và cô không thể chắc chắn 100% rằng anh sẽ đến.
Không phải cô không tin vào nhân phẩm của anh, mà là sợ rằng anh sẽ nghĩ nó quá nhanh, hay cô còn trẻ chỉ nói vậy thôi.
Bên này cô đang suy nghĩ lung tung thì ở đơn vị đồn trú Đông Hải, Chu Đình Việt nộp đơn xin nghỉ phép, anh không còn bận rộn nữa.
Anh là người nói được làm được, đã nói đến tìm cô thì nhất định sẽ đến
Hơn nữa, không phải cô đang muốn hai người kết hôn càng sớm càng tốt sao?
Vì vậy, thậm chí anh còn nộp đơn xin báo cáo kết hôn.
Khi đơn vị nghe nói anh sắp kết hôn thì không ai không ngạc nhiên, thậm chí cả tư lệnh cũng bị kinh động.
Tư lệnh Cố nhìn thấy đơn anh nộp, còn đích thân tìm anh nói chuyện.
Nghe nói hai người lần đầu gặp nhau đã xác định quan hệ, thậm chí cô gái đó mới hai mươi tuổi, nhỏ hơn Chu Đình Việt gần mười tuổi nên nhất thời vô cùng kinh ngạc.
Ông nghiêm nghị nói với Chu Đình Việt "Đình Việt, cháu kết hôn là chuyện tốt, chú và chính ủy Lưu đều mừng cho cháu Nhưng kết hôn là chuyện rất nghiêm túc, cháu và người yêu cháu phải suy nghĩ thật kỹ, dù sao đối phương còn nhỏ, mà hoàn cảnh của cháu lại đặc biệt, nhất định phải nói rõ với cô gái nhỏ nhà người ta, đừng để cuối cùng lại xảy ra chuyện gì không vui "
Chu Đình Việt cười nói "Thủ trưởng, chú cứ yên tâm, cháu đã kể hết tình hình của cháu cho cô ấy nghe, cô ấy nói không quan tâm, kết hôn là do cô ấy thúc giục cháu đấy ạ "
Tư lệnh Cố nghe vậy mới yên tâm gật đầụ
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt Ha ha ha, Tiểu Chu, vậy thì chú chúc mừng cháu trước nhé "
Chu Đình Việt nghĩ hai người cách xa như vậy, kết hôn rồi chắc chắn Tống Thời Vi phải theo quân nên anh muốn sắp xếp ổn thỏa chuyện bên này.
Vì anh dẫn theo bốn đứa con, tổ chức đã sớm cấp cho anh một căn hộ trong khu gia đình.
Chỉ là căn hộ này hơi nhỏ, chỉ có một phòng, ngày thường anh cũng chen chúc với bốn đứa con trên một chiếc giường lớn.
Giờ bọn nhỏ đã lớn, đặc biệt là hai đứa lớn, đã mười hai mười ba tuổi.
Đứa thứ ba mười tuổi, chỉ có đứa thứ tư nhỏ nhất, là một đứa con gái bảy tuổi.
Khi cha mẹ mất, cô bé mới chỉ mới vài tháng tuổi.
Cũng coi như là một tay anh nuôi nấng từ nhỏ.
Nếu anh không kết hôn thì còn được, giờ đã kết hôn rồi, hai đứa lớn lại là con trai, đương nhiên nên ngủ riêng thì tốt hơn.
Vì vậy, anh lại nộp đơn lên đơn vị xin đổi nhà.
Vật tư trên đảo này vốn đã khan hiếm, nhà ở cũng rất eo hẹp, cơ bản đều đã ở hết, không còn nhà trống nào nên chỉ có thể đổi với người khác.
May mắn thay, có một đôi vợ chồng trẻ mới kết hôn cách đây vài năm, được chia một căn nhà có phòng riêng. Con của họ mới ba tuổi nên chưa cần phải chia phòng