"Hôm nay? Hôm nay không được, tôi cùng đồng đội ra ngoài làm nhiệm vụ, phải nhanh chóng trở về quân đội để báo cáo. Hơn nữa khi ra ngoài tôi cũng không mang nhiều tiền, dù gì cũng là đến nhà em, sao có thể đi tay không được?”
Mặc dù Tống Thời Vi muốn nói mình không ngại, nhưng cô biết rõ, như vậy không thích hợp.
Nhưng bây giờ cô đang gấp lắm rồi.
"Nếu không anh về nói với đơn vị một tiếng, ngày mai đến nhà em cầu hôn, thế nào?"
Chu Đình Việt khẽ cau mày.
"Nhưng không phải chúng ta chỉ mới làm người yêu thôi à? Sao bàn chuyện cưới xin luôn rồi?”
Anh vừa dứt lời, liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Thời Vi nghiêm lại, quay đầu đi.
"Vĩ nhân từng nói, yêu đương mà không có ý định kết hôn, chính là lưu manh Chẳng lẽ anh..."
Được rồi, cô đã nâng chủ đề thành vấn đề phẩm chất rồi.
Chu Đình Việt cười có chút bất lực.
Hừm, mặc dù hơi nhanh, nhưng anh cũng có chú thích cô gái nhỏ trước mặt này. Nếu cô đã không ngại, anh là đàn ông sao phải ngại chứ
"Được rồi, khi tôi trở về, sẽ xin nghỉ với đội, cố gắng trong hai ngày đến nhà em cầu hôn. Em cũng nên nói chuyện này với cha mẹ em một tiếng, để họ chuẩn bị tâm lý ”
Lúc này Tống Thời Vi mới vui vẻ trở lại.
"Được "
Đúng lúc này, một người đàn ông ăn mặc giống Chu Đình Việt ở phía đối diện vẫy tay với anh.
"Chu Đình Việt "
Đó là đồng đội của Chu Đình Việt.
Anh ra hiệu cho anh ta chờ, hình như vừa nghĩ đến cái gì đó, anh vội lấy một quyển sổ nhỏ và một cây bút từ bên trong, viết tên anh, địa chỉ và một chuỗi số điện thoại rồi đưa cho Tống Thời Vi.
"Tôi tên là Chu Đình Việt, đây là địa chỉ quân đội chúng tôi và số điện thoại trong trung đoàn, nếu có chuyện gì em có thể gọi cho tôi hoặc viết thư cho tôi "
Tống Thời Vi vội vàng gật đầu, nhận lấy tờ giấy.
Nhìn vào nét chữ thanh thoát kia, cô không khỏi cong môi cười.
"Tôi tên là Tống Thời Vi, Thời là thời gian, Vi là nụ cười "
Nói xong, cô cầm lấy cuốn sổ và bút trong tay anh.
Xoạt xoạt xoạt, chỉ vài nét, cô đã viết xong địa chỉ nhà mình, còn ghi cả số điện thoại của một cửa hàng tạp hóa gần đó.
"Khi quay về anh không được quên chuyện xin nghỉ phép đâu đấy, nếu xin được rồi thì gọi số này, báo cho em biết một tiếng "
Chu Đình Việt mỉm cười gật đầu, trong đầu lại liên tục hiện lên tên cô.
Tống Thời Vi, Tống Thời Vi, cái tên này, nghe thật sự rất hay
Cẩn thận cất cuốn sổ đi, duỗi tay ra, định xoa đầu cô, nhưng có chút băn khoăn, cuối cùng thì anh rút tay về.
Tống Thời Vi nhìn ra suy nghĩ của anh, nắm chặt lấy bàn tay to của anh, đặt lên đỉnh đầu cô, mặt mày cong cong cười nhìn anh.
“Anh muốn sờ cứ sờ, em là người yêu của anh mà "
Những lời này khiến Chu Đình Việt bật cười.
Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, niềm vui trong lòng đột nhiên được phóng đại lên vô hạn, như thể anh hạnh phúc hơn cả khi được trao huy chương.
Cảm giác này rất mới mẻ, anh là lần đầu tiên được lĩnh hội, nhưng cũng rất thích nó.
Chỉ cúi xuống một chút đã có thể đến gần Tống Thời Vi.
"Cô gái nhỏ, chờ tôi "
Tống Thời Vi nhìn khuôn mặt đẹp trai đột nhiên phóng to trước mặt, trái tim không khỏi đập điên cuồng.