"Cô tên gì?"
"Tống Thời Vi "
"Năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Hai mươi "
"Trong nhà có mấy người, cô làm công việc gì?"
Tống Thời Vi nhìn người đàn ông như đang điều tra hộ khẩu ở đối diện, hơi nhíu mày nhưng vẫn thành thật trả lời "Trong nhà có năm người, bố mẹ và ba anh chị em, tôi là thứ hai trong nhà, phía trên có một người anh trai, bên dưới một cô em gái Trước mắt tôi... Vừa tốt nghiệp trung học, không có công việc "
Nghe tới cô không có công việc, người đàn ông đối diện lộ rõ vẻ bất mãn, nhất là cặp mắt đậu xanh nhỏ sắp híp thành một đường thẳng kia, trên mặt mũi đầy mụn trứng cá.
"Vậy thì cô biết nấu cơm không? Mẹ tôi nói, cưới vợ thì phải cưới một người chịu khó, phải biết hầu hạ người. Cô không có công việc cũng không sao, mẹ tôi sẽ tìm cho cô một công việc dán hộp giấy để kiếm tiền trợ cấp cho gia đình. Đương nhiên, nhiệm vụ chủ yếu của cô là hầu hạ tôi cho tốt "
"Mẹ tôi thích trẻ con, cưới xong chúng ta sẽ có con luôn, tranh thủ sinh thêm mấy đứa, con trai biết chữ là được, để bọn nó ra ngoài kiếm tiền, con gái thì không cần học nhiều, còn có thể giúp đỡ làm việc trong nhà, chờ đến tuổi thì có thể gả cho người ta để lấy tiền lễ hỏi cưới vợ cho con trai..."
Tống Thời Vi nhìn mama boy đối diện còn bô lô ba la nói không ngừng, cô tức đến mức trợn trắng mắt. ? ?
Đây đã là lần xem mắt thứ chín của cô, nếu không thành công thì cô thật sự không biết phải làm sao
Mười ngày trước, vừa mở mắt ra cô phát hiện mình đã xuyên vào cuốn niên đại văn mà mình đã đọc trước khi ngủ có tên là , mấu chốt là cô trở thành nữ pháo hôi đáng thương nhất trong đó.
Nữ chính Khương Hân Hân mang theo ký ức của đời trước trùng sinh trở về, quả quyết chia tay bạn trai cặn bã và yêu đương với Quý Yến Lễ, giám đốc trẻ tuổi nhất nhà máy
Mà Tống Thời Vi là nữ pháo hôi yêu mà không đến được với Quý Yến Lễ.
Cuối cùng còn rơi vào tình cảnh chết thảm.
Cô đã nghĩ rõ ràng ngay từ ngày đầu tiên đến thế giới này
Nhưng cốt truyện của cuốn sách này cũng quá trâu rồi, bất kể cô làm thế nào thì cốt truyện nên có cũng sẽ xuất hiện ở trước mặt cô với một phương thức đầy bất ngờ, giống như có một loại thế lực nào đó buộc cô phải tuân theo cốt truyện vậy.
Cuối cùng, cô đi đến kết luận rằng không thể cứ ngồi chờ chết như vậy được, không phải trong cốt truyện, cô là nữ pháo hôi yêu Quý Yến Lễ mà không chiếm được đó sao?
Vậy nếu cô gả cho người khác thì có phải là không cần đi theo cốt truyện nữa đúng không?
Vì vậy cô bắt đầu liều mạng xem mắt, nhưng ngẩng đầu nhìn mama boy dáng dấp khó coi lại còn đòi hỏi ở đối diện, cô thật muốn khóc thét.
Có thể vì cô quá vội vàng nên mới khiến người ta cảm thấy cô không tốt, không phải có câu nói đó sao?
Thứ không có được vĩnh viễn quý giá nhất
Vì vậy, những người vội vàng sẽ luôn bị coi thường
Chín người cô xem mắt, không phải gã kiêu ngạo bạo lực gia đình thì cũng là đồ đàn ông coi thường phụ nữ, hoặc là cơ thể có thiếu hụt, hoặc là trong nhà có một đống cực phẩm...
Mà người trước mặt lại dung hợp hàng loạt "ưu điểm” của những người trước.
Một câu không rời "Mẹ tôi nói..."