Chương 8
Nhưng mà mấy tên ở đây, ai cũng đều rất lễ phép với anh. Cho nên Thịnh Hạ kết luận, anh là một đại ca nhỏ của nơi này, cho dù không phải là tên đầu sỏ lớn nhất thì cũng là quản lý.
Một người như vậy chắc chắn sẽ không thả cô đi, hơn nữa không có gì đảm bảo anh cũng hiền lành giống như vẻ bề ngoài.
Anh ta hút thuốc xong thì bắt đầu cởi quần áo, Thịnh Hạ thấy thế vừa kinh hãi vừa hoảng sợ. Đợi anh cởi xong quần áo đi vào cô mới run giọng hỏi “Anh muốn làm gì?”
Người đàn ông rủ mắt xuống nhìn cô, hồi lâu mới nâng cằm cô lên, giọng nói có chút khàn khàn bởi vì mới hút thuốc xong. Anh hỏi “Muốn ra ngoài?”
Thịnh Hạ đang run rẩy dưới những đầu ngón tay anh. Nước mắt của cô cũng theo cơn hoảng hốt mà rơi xuống, nhưng bản năng sinh tồn đã giúp cô kìm nén nỗi sợ hãi. Cô gật đầu một cái “Muốn ”
Con ngươi đen láy của người đàn ông nhìn vào đáy mắt cô, giọng nói khàn khàn trầm ấm đó hoà vào không khí, tựa như đập thẳng vào trái tim của Thịnh Hạ, khiến cả người cô run bần bật lên.
“Ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ để em đi?”
Anh bằng lòng thả cô sao? Thịnh Hạ nhìn anh, vừa bất ngờ vừa sợ hãi. Bởi vì quá đỗi kinh ngạc nên đồng tử của cô mở to ra, đôi mắt ẩm nước vì khóc, trông giống như một chú nai nhỏ, ướt át xinh đẹp.
Cô hít vào một hơi, giọng nói càng run rẩy dữ dội hơn “Thật sao?”
Người đàn ông cầm lấy vòi hoa sen trong tay cô xả xuống đỉnh đầu mình, giọng nói của anh như bị hơi nước cuốn đi, khiến nó trở nên gợi cảm đến mê người.
“Tôi chưa bao giờ nói dối phụ nữ.”
============================================================
Thịnh Hạ nhận được sự đảm bảo, trong lòng nổi lên hy vọng cùng vui sướng, nhưng sau đó lại cảm thấy không nên vui mừng quá sớm, lỡ như…. Lỡ như đối phương chỉ là đang lừa cô thì sao.
Anh ta nói chưa bao giờ lừa dối phụ nữ.
Nhưng lời này không phải là dùng để lừa phụ nữ sao? Thịnh Hạ không dám để lộ ra những nghi hoặc trong lòng, khi bị tia nước bắn lên người, lúc này cô mới nhớ đến mình đang ở đâụ
Cơ thể trần trụi của người đàn ông đang ở ngay trước mặt, vật nam tính mềm nhũn giữa hai chân anh đang nằm ngủ yên giữa khu rừng rậm rạp.
Loading...
Đây là lần đầu tiên Thịnh Hạ nhìn thấy vật đó ở khoảng cách gần như vậy, cô bị dọa sợ đến lùi lại phía sau một bước, lại suýt nữa thì ngã ra ngoài, cô theo bản năng đưa tay ra muốn nắm lấy thứ gì đó.
Đợi đến khi cô định hình lại được, mới nhận ra mình đã vô tình nắm lấy cánh tay của anh ta.
Mà người đàn ông lúc này đang nhìn cô, ánh mắt rơi xuống bộ ngực đang bị ép chặt trong cánh tay của anh ta, hai bầu ngực mềm mại trắng nõn nhẹ nhàng nẩy lên theo hô hấp của Thịnh Hạ.
Cô kinh sợ hít vào một hơi, lấy tay che trước ngực rồi nhanh chóng xoay lưng lại. Mái tóc dài bị nước làm ướt đẫm bám lên da, làm nổi bật lên nước da trắng như ngọc. Cô khẽ cong lưng, trên sống lưng hiện lên một hàng xương sống mỏng manh. Ánh mắt của người đàn ông thuận theo sống lưng xinh đẹp của cô nhìn xuống, cuối cùng đáp xuống vòng eo thon nhỏ nhắn. Vòng eo nhỏ đến mức dường như anh có thể dùng một tay bóp chặt. Xuống dưới nữa là hai bờ mông đầy đặn, cong lên đầy gợi cảm.