⬅ Trước Tiếp ➡

Trong căn phòng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng thở nhè nhẹ của hai người ra thì chỉ còn lại âm thanh ‘lạch cạch’ của bàn phím.
Thịnh Hạ không chịu nổi nữa, cô cảm thấy mình sắp bị sự sợ hãi không có hồi kết này giày vò đến điên rồi. Cô run rẩy lên tiếng “…Anh, định lúc nào…”
Cô không thể nói ra hai từ đó.
Người đàn ông đang ngồi trước máy tính ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ bị làm phiền nên có chút không vui. Giọng nói của anh ta bởi vì đã trôi qua một khoảng thời gian dài mà không nói chuyện, nên khi cất giọng có thể nghe ra vài phần khàn khàn “Cái gì?”
“Anh… không có ý định làm gì với tôi sao?” Thịnh Hạ nhìn anh, lúc hỏi ra câu này thì hai hàng nước mắt cũng đồng thời lăn dài trên đôi gò má cô.
“Làm cái gì?” Người đàn ông dường như không hiểu ý của cô, cau mày nhìn cô một lát.
Một lúc sau anh tựa hồ đã hiểu được ý tứ của cô, lại lấy con dao từ trong ngăn kéo ra, đứng dậy đi về phía cô.
Thịnh Hạ lui về phía sau trốn ở cửa “Anh muốn làm gì?”
Trên người cô không có sợi dây nào cả. Con dao này không phải là dùng để cắt tóc cho cô đấy chứ.
Cô bị dọa đến nỗi cả người phát run, toàn bộ cơ thể đều tựa trên cánh cửa, giọng nói bởi vì sợ hãi mà lộ vẻ tuyệt vọng đến đáng thương “…Cứu mạng… Cầu xin anh… Đừng giết tôi…”
Người đàn ông dùng dao cắt rách quần áo của Thịnh Hạ. Anh kéo quần của cô xuống rồi ném lên mặt đất. Trong tiếng la hét thất thanh, con dao trong tay anh đã cắt đứt quần lót của cô.
============================================================
Sau đó người đàn ông ném cơ thể trần trụi của cô đặt lên ghế sô pha. Trong lúc Thịnh Hạ đang la hét phản kháng lại thì anh đã đặt một tấm chăn mềm mại xuống người cô, che kín cả đầụ
Là cái chăn màu đen mà cô đã thấy trước đó.
Cô kéo tấm chăn xuống, để lộ ra đôi mắt mờ mịt hơi nước, mông lung nhìn anh.
Trong tầm mắt của Thịnh Hạ là hình ảnh người đàn ông đang chau mày, cúi đầu nhìn xuống hai chân của cô.
Con dao Thụy Sĩ bị anh ta cầm trong tay lắc lắc như đang cân nhắc điều gì đó. Một lát sau, anh dùng dao rạch một đường nhỏ trên bắp chân cô cho máu chảy ra, sau đó dùng máu đó bôi vào giữa hai chân cô.
Thịnh Hạ sững sờ, cô không hiểu anh ta đang làm gì vậy, nhưng cũng mơ hồ nhận ra rằng dường như anh ấy….không có ý định cưỡng hiếp cô.
Loading...
Bên ngoài có người gõ cửa, là tên mặc bộ đồ lao động. Hắn cất giọng nói vừa nịnh nọt lại hạ lưu, gọi “Anh Đông, ăn cơm thôi.”
Anh Đông đứng dậy mở cửa. Khoảnh khắc cánh cửa vừa được mở ra, tên mặc đồ lao động đã nhanh mắt liếc vào trong phòng, chỉ nhìn thấy trên sàn nhà vương vãi quần áo cùng với chiếc quần lót đã bị rạch nát. Ánh mắt của gã lại quét qua chiếc ghế sô pha, nhìn thấy Thịnh Hạ đang thu mình vào một góc, trên người được phủ một tấm chăn mỏng.
Cô đang ngồi khóc lóc đến nước mắt giàn giụa, lúc trông thấy tên mặc đồ lao động thì thân thể lại không tự chủ được mà run lên, sau đó cố gắng rúc mình sâu hơn vào trong chăn.


⬅ Trước Tiếp ➡