⬅ Trước Tiếp ➡
Bên trong Tuyệt Sắc Phường.
Một má mì có vẻ ngoài cực kỳ xinh đẹp đang đánh giá Thẩm Thanh Song từ đầu đến chân, "Tướng mạo nghiêng nước nghiêng thành, dáng người tinh tế, làn da trắng nõn nà, quả thật là bảo vật từ trên trời rơi xuống, nếu cô gái này có thể gia nhập vào Tuyệt Sắc Phường của chúng ta, việc làm ăn của chúng ta sẽ tiến thêm một bước....”
Vùng đồng bằng hắc ám
Lúc này, tên thanh niên ngồi trên ghế sô pha cười khinh bỉ, giọng nói lạnh lẽo: “Người phụ nữ này nghĩ cũng đừng nghĩ, ông chủ còn muốn lấy cô ta để uy hiếp nhà họ Tiêu, Tất nhiên nếu nhà họ Tiêu không đồng ý thì có thể tặng cho phường Tuyệt Sắc của cô, đến lúc đó cô muốn làm gì thì tùy còn hiện tại …thì không được!”
Mẹ mìn xinh đẹp làm vẻ mặt tiếc nuối thở dài: “Thật đáng tiếc mà!”
Sau đó, cô ta lại nhỏ giọng hỏi người đàn ông kia: “Anh Hào, anh nói xem ông chủ chuẩn bị lâu như vậy, lúc nào mới đấu với nhà họ Tiêu, có cơ hội chiến thắng không?”
Hai tròng mắt của anh Hào nhanh chóng lạnh như băng, giơ tay tát một cái, lớn tiếng trách mắng: “Câm miệng! Ai cho cô nói những lời này? Nếu còn để tôi nghe thấy cô nói chuyện ông chủ sau lưng thì tôi sẽ khiến cô chết không có chỗ chôn! Nghe chưa?”
Mẹ mìn xinh đẹp vội vàng bưng bên má bị tát, chảy nước mắt, điềm đạm đáng yêu nói: “Vâng, anh Hào, tôi biết rồi.”
Đôi mắt cô ta cúi xuống hiện lên một tia oán độc.
Một ngày nào đó, cô ta sẽ đem hết những tên đàn ông khốn nạn này dẫm nát dưới lòng bàn chân, để các người phải cầu xin cô ta tha thứ!
Vị anh Hào kia bị bộ dạng đáng thương của cô ta làm cho mềm lòng, một tay kéo cô ta vào trong lồng ngực, cúi đầu hôn.
Rất nhanh, trong phòng liền truyền đến những hình ảnh nóng bỏng.
Mẹ mìn xinh đẹp này tên là Tần Sở Sở, cô ta sinh ra trong một khu xóm nghèo ở Bắc Kinh, bộ dạng cô ta xinh đẹp từ nhỏ, cô ta cũng khôn ngoan biết học cách sử dụng sắc đẹp của mình làm vũ khí và lợi dụng sự thèm khát của những người đàn ông đó để giúp cho cô ta có đường dây mua hàng, giúp cô ta học tập và thuận lợi đỗ đại học, cũng thành công tốt nghiệp học viện ngoại ngữ Bắc Kinh.
Khi còn học đại học, cô ấy đã tìm được một công việc bán thời gian được trả lương cao, và chủ động dấn thân vào những khu vui chơi cao cấp và nổi tiếng của Bắc Kinh bấy giờ - Thiên Đường Hạ Giới.
Cho đến khi ông chủ của Thiên Đường Hạ Giới chọc phải nhân vật lớn khó lường khiến nơi này bị đóng cửa, mà cô ta nổi tiếng cũng bị ông chủ đón về vùng châu thổ này, quản lý các cô gái trong phường Tuyệt Sắc.
Ở phường Tuyệt Sắc vùng châu thổ, kiến thức về thế giới hắc ám càng nhiều, những cuộc giao dịch đen tối tràn ngập cũng khiến trái tim của cô ta ngày càng thối nát, ăn mòn khiến nó càng thêm đen tối, thối nát và không có điểm dừng.
Mỗi năm, trên thế giới có không biết bao nhiêu cô gái vô tội bị đưa đến Phường Tuyệt Sắc, đều bị Tần Sở Sở thu thập từng người một, cuối cùng, không còn đường sống buộc phải tiếp khách.
Rất nhiều cô gái vô tội cắn răng chịu đựng tinh thân và thể xác bị dày vò, ôm trong lòng những oán niệm báo thù, cứ như vậy mỗi ngày mỗi ngày dày vò mà sống sót.
Nhưng sự thật luôn luôn tàn khốc, rất nhiều cô gái chưa đợi được ngày báo thù đã bị chết trong tay những tên khách biến thái.
Những cô gái cố gắng chạy trốn nhưng không thoát được sẽ bị bắt về, chịu đựng càng nhiều đòn roi và tra tấn hơn.
Chứng kiến những chuyện tàn khốc, trái tim các cô gái cũng dần trở nên chết lặng, giống như một cái xác không hồn vất vưởng sống…cho đến khi chết đi!
Những bông hoa xinh đẹp cứ thê thảm héo mòn ở nơi này trở thành chất dinh dưỡng của những cây thuộc phiện.
Người nhà của các cô gái chỉ biết con họ mất tích nhưng vĩnh viễn không biết những cô gái đó đã phải chịu tra tấn tàn khốc và vô tình như thế nào, mãi cho đến khoảng khắc kia mới được giải thoát về nơi thiên đường.
Đại não bị tổn thương
Đương nhiên có những cô gái thức thời, sau khi thấy tình hình không ổn, bọn họ lựa chọn đầu hàng, dần trở thành trợ thủ của Tần Sở Sở, học được cách hầu hạ, đem khách đùa bỡn trong lòng bàn tay, từ đó bọn họ lấy được những tình báo và tư liệu hữu ích.
Thẩm Thanh Song hôn mê đã lâu bị đánh thức bởi tiếng “ưm”
Cô chậm rãi mở to mắt nhìn về phía âm thanh.
Khi Thẩm Thanh Song nhìn thấy hình ảnh một đôi nam nữ đang vật lộn, cô sợ tới mức nhanh tay nhắm hai mắt, trong lòng: “Trời ạ, thật là đau mắt.”
Sau đó, Thẩm Thanh Song cảm thấy không đúng.
Sao cô lại ở chỗ này?
Đây là cái nơi quỷ quái gì vậy?
Nhất thời cô cảm thấy sợ hãi hơn là cô không nhớ cô là ai!
Thẩm Thanh Song lục lại trí nhớ của bản thân cũng không nhớ được chút gì.
Trong trí nhớ trống rỗng, Thẩm Thanh Song bắt đầu cảm thấy sợ hãi, hoàn toàn không có một chút cảm giác an toàn.
“Tôi là ai? Tôi là ai? Rốt cuộc tôi là ai?”
Sau một lúc tìm kiếm không được đáp án, đột nhiễn não cô truyền đến một trận đau đớn, một đoạn ký ức từ nhỏ đến lớn của cô một lần nữa được tái hiện.
Tuy nhiên trí nhớ của cô chỉ dừng ở việc cô bị người nhà họ Bạch làm nhục và khoảng khắc cô rời khỏi nhà họ Bạch.
Mà cô về nhà, trải qua thời gian êm đẹp cùng với Tiêu Trì Phong, sau đó có thai, và sau đó ra nước ngoài, tất cả những kí ức này đều không còn nữa.
Lúc này Thẩm Thanh Song cũng không biết cô đã mất một phần ký ức, cô cho rằng cô đã nhớ lại được tất cả, trong nháy mắt nhanh chóng bình tĩnh.
Cô lén lút quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Căn phòng này được trang trí xa hoa hào nhoáng, màu sắc mờ mờ ảo ảo, những cô gái ở đây đều mặc những bộ đồ thiếu vải và lộ liễu, còn có một đôi nam nữ trước mặt không để ý đến người khác tủy ý động dục, vừa thấy là biết một nơi không đúng đắn.
Nhưng tại sao cô lại lưu lạc đến nơi như vậy? Tại sao cô không có một chút ấn tượng gì? Chẳng lẽ những người này đã vận dụng thủ đoạn gì với cô sao.
Thẩm Thanh Song lo lắng đến mức không biết phải làm sao, đột nhiên trong đầu vang lên tiếng hệ thống: “Kí chủ, não của cô bị thương khiến cô mất đi một phần trí nhớ. Nhưng cô cũng đừng quá lo lắng, chuyện này chỉ là tạm thời, trí nhớ của cô sẽ phục hồi dần theo tu vi của cô. Hiện tại nhiệm vụ quan trọng nhất của cô là thu phục đôi nam nữ kia để giúp cô thoát khỏi hoàn cảnh khốn cùng này.”
Lời hệ thống này nữa thật nữa giả, khi Thẩm Thanh Song tiêu diệt đám người ở sân bay, đã làm tinh thần lực cạn kiệt nghiêm trọng khiến cho đại não của cô bị thương.
Nhưng hệ thống kỳ lạ này có cách chữa trị giúp cô.
Chẳng qua, hệ thống sợ Thẩm Thanh Song nghĩ đến chuyện Củng Thần vì cô mà chết sẽ khiến cô thương tâm, chuyện này quá khó khắn, cô sẽ tự trách mà không còn ý chí chiến đấu, vì vậy nó sẽ không giúp cô chữa trị trí nhớ bị tổn thương.
Ở vùng châu thổ, nếu một người không có ý chí chiến đấu thì chắc chắn cô sẽ chết nhanh hơn, hơn nữa còn chết rất thảm.
Vị kí chủ này của nó có giá trị tiềm lực rất cao, nó cũng không muốn cô chết nhanh như vậy cho nên chỉ có thể che dấu cô những ký ức không tốt đẹp, đợi thời cơ chín mùi, nó sẽ chữa trị trí nhớ giúp cô,
Thẩm Thanh Song vừa nghe hệ thống giải thích, cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân tại sao cô mất ký ức một phần.
Sức mạnh phép thuật của cô
Thẩm Thanh Song cùng hệ thống trao đổi bằng suy nghĩ, còn nhiệm vụ kia của hệ thống, trước hiện cô phải nghĩ cách đối phó với đôi nam nữ, Thanh Song vội vàng hỏi: “Hiện tại tôi nên làm thế nào?”
Vua hệ thống trầm giọng trả lời: “Không phải cô có khả năng thôi miên sao? Nhân dịp bọn họ không phòng bị, cô nhanh chóng thực hiện thôi miên khiến bọn họ coi cô là chủ nhân!”
⬅ Trước Tiếp ➡