⬅ Trước Tiếp ➡
Anh nghiến răng nghiến lợi, cho dù hôm nay có chết ở đây cũng phải bảo vệ Thanh Song, tuyệt đối không được để cô bị thương.
Vào thời khắc mấu chốt này, Củng Thần cũng móc mấy cây ngân châm từ tay ống tay áo ra, khi xoay cổ tay, những cây ngân châm bắn ra bốn hướng khác nhau.
Cùng lúc đó, đợt tấn công thứ hai của đám Điền Thất cũng đến.
Khi Củng Thần cảm thấy mình không thể trốn thoát được nữa, anh ấn chuông báo động trên tay, sau đó đẩy Thẩm Thanh Song xuống đất, bảo vệ cô thật chặt dưới mình.
"Đoàng...”
“Đoàng...”
“Đoàng...:
Khi ba tiếng súng này vang lên, ba viên đạn cũng không ngừng ghim vào cơ thể Củng Thần
Anh nhìn Thẩm Thanh Song bên dưới cơ thể mình, sắc mặt cô tái nhợt, ánh mắt sợ hãi trừng to nhìn anh, “Anh Củng...”
Lúc này Củng Thần dường như không còn nghe thấy gì nữa, chỉ có thể yên lặng nhìn Thẩm Thanh Đồng, cố nuốt ngụm máu tanh ở cổ họng xuống, nói với cô từ chữ: "Song Song, nhất định phải sống sót... anh...xin....lỗi...”
Sau khi nói xong, anh mỉm cười với cô, cơ thể mềm nhũm nằm trên người cô, không cam lòng nhắm mắt lại.
Cho đến chết, anh vẫn dùng tư thể bảo vệ, che chở cô dưới thân hình cao lớn của mình, cố gắng ngăn chặn mọi trở ngại cho cô.
Thẩm Thanh Song không dám tin mở mắt, thì thầm với anh, "Anh Củng, Củng Thần, anh đừng trêu em được không?”
"Anh Củng, mau đứng dậy, mau đứng dậy đi mà..."
"Anh Củng, anh đã nói sẽ bảo vệ em cả đời, tại sao anh lại không giữ lời? Hu hu hu hu.."
Cô nhìn thấy Điền Thất và một sát thủ khác đã vây quanh họ, ánh mắt Thần Thanh Song lập tức tràn ngập hận ý, sức mạnh tình thần cũng bộc phát ra một cỗ lực lượng cực kỳ mạnh mẽ, tấn công đám người Điền Thất.
Giết bọn họ, báo thù cho Củng Thần
"A a a a a a a a a a a ……"
Thẩm Thanh Song đau lòng điên cuồng hét lên một tiếng, mái tóc dài của cô bay lên mà không hề có gió.
Điền Thất và một sát thủ chỉ cảm thấy đầu đau nhói, ngay sau đó, đầu của bọn họ giống như bị nhét một quả bom, phát ra hai tiếng "Bùm bùm”, nháy mắt nổ tung như quả dưa hấu.
Máu ...
Não ...
Thịt vụn...
Giống như một cơn mưa tên, vương vãi ra khắp nơi.
Dưới lòng căm thù ngút trời, Thẩm Thanh Song không buông tha cho hai tên sát thủ đã chết dưới ngân châm của Củng Thẩn, cô cũng dùng sức mạnh tinh thân nổ vỡ nát đầu của bọn họ.
Sau khi giết đám người Điền Thất, Thẩm Thanh Song cũng cảm thấy đầu của mình bắt đầu đau nhói, đây là trạng thái sức mạnh tinh thần bị quá tải và bị tổn hại nghiêm trọng!
Nhưng cô không quan tâm lắm, anh Củng của cô đã bị bọn họ giết chết!
Cô phải báo thù cho anh! Báo thù! Báo thù!
Nếu cô không thể báo thù cho anh ấy, cho dù có chết cô cũng không nhắm mắt!
Nghĩ đến người anh ấp ám của mình, Thẩm Thanh Song chảy hai hàng huyết lệ, sức mạnh tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng đã khiến cô bị thương, trước mắt chợt tốt sầm, cả người hôn mê bất tỉnh.
Quá trình ám sát, dùng ngân châm phản kích, Củng Thần bảo vệ Thẩm Thanh Song dưới thân mình, Thẩm Thanh Song dùng sức mạnh tinh thần để tiêu diệt Điền Thất và những người khác, dường như đã trải qua một thời gian dài, trên thực tế, toàn bộ quá trình chỉ xảy ra trong đúng một phút đồng hồ ngẳn ngủi.
Trong phút ngắn ngủi này, sinh tử của biết bao người đã được định đoạt.
Cuộc sống đôi khi thật ngoan cường.
Nhưng đôi khi, nó thật ... mong manh.
Vào lúc Thẩm Thanh Song bất tỉnh, một người thanh niên nhanh chóng lật Củng Thần đang nằm trên người cô ra, bế Thẩm Thanh Song lên rồi bỏ chạy.
Khi người đàn ông ôm Thẩm Thanh Song lên một chiếc máy bay thẳng khác đang chờ sẵn ở sân bay và biến mất trên bầu trời, cảnh sát sân bay cuối cùng cũng đến hiện trường vụ tai nạn của họ.
Năm người chết tại hiện trường, vấn đề này rất nghiêm trọng.
Cảnh sát cầm đầu không dám xem thường sự việc liền báo cáo cho công ty.
Cấp trên của anh ta nhanh chóng ra lệnh cho anh ta lập tức điều tra danh tính của 5 người và mục đích đến Úc của họ, đồng thời báo cáo vụ việc cho chính phủ Úc và Cơ quan an ninh quốc gia của họ.
Cùng lúc đó, tất cả các ám vệ của Tiêu gia và Tiêu Trì Phong, những người nhận được sự báo động cao nhất từ Củng Thần đều thay đổi sắc mặt.
Tiêu Trì Phong chống lại nỗi sợ hãi trong lòng, nhanh chóng ra lệnh ám vệ của Tiêu gia nhanh chóng cứu viện Củng Thần.
Trong lòng anh vẫn còn ôm ấp, nghĩ rằng Củng Thần và Thẩm Thanh Song có lẽ đang ẩn nấp ở đâu đó chờ cứu viện đến.
Anh rất sợ hãi khi nghĩ đến những khả năng khác, sợ hãi nghĩ, không thể nghĩ, sợ hãi nghĩ ...
Tiêu Trì Phong kìm nén suy nghĩ điên cuồng của mình và nhanh chóng bình tĩnh lại.
Anh lập tức gọi cho đại sứ quán của đế quốc Hoa Thiên ở Melbourne và yêu cầu họ kiểm tra nơi ở và tình trạng của Củng Thần và Thẩm Thanh Song, sau đó báo cáo cho anh ngay lập tức.
Anh gọi lại cho Nghiêm Ngọc Bích và nói với bà rằng Củng Thần và Thẩm Thanh Song có thể đã gặp nạn.
Nghiêm Ngọc Bích bị sốc, đặt điện thoại xuống và gọi ngay cho bạn của bà là ông Lôi Đức.
Lúc này, ông Lôi Đức vẫn đứng ở cửa ra của sân bay, vẫn chờ cơ hội đến đón Củng Thần và Thẩm Thanh Song.
Nghe tin dữ, Tiêu Trì Phong vô cùng tức giận
Lôi Đức là người Trung Quốc, năm nay 53 tuổi, mở một phòng khám tây y ở Melbourne và là một bác sĩ rất có tiếng ở địa phương.
Gia đình Lôi Đức di cư đến Úc từ thế hệ ông nội của ông, gia đình kinh doanh bao gồm trang trại, thực phẩm, quần áo, giải trí và các ngành công nghiệp khác, ở Melbourne, Australia, có thể được coi là một nhân vật nổi tiếng trong tầng lớp thượng lưu.
Khi Nghiêm Ngọc Bích du học ở nước ngoài, bà và Lôi Đức đã cùng nhau thảo luận về y thuật, Lôi Đức ngưỡng mộ và theo đuổi bà, nhưng Nghiêm Ngọc Bích có lòng riêng, bà từ chối lời tỏ tình của ông, hai người là những người bạn tốt của nhau.
Khi Lôi Đức đến đế quốc Hoa Thiên để công tác hoặc du lịch, Nghiêm Bích Thần sẽ tiếp dón ông một cách nồng nhiệt.
⬅ Trước Tiếp ➡