⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng vậy! Đúng là hỉ mạch!
Vì để xác định lại khả năng này, Nghiêm Ngọc Bích lại lấy kim tiêm trong tủ ra, muốn lấy máu Thẩm Thanh Song đi xét nghiệm.
Củng Thần biết viện trưởng Nghiêm và Trịnh Nghi Linh là bạn bè thân thiết, anh ta sợ hai người liên thủ đối phó với Thẩm Thanh Song.
Lúc này anh ta thấy Nghiêm Ngọc Bích lôi ống tiêm ra liền giật mình kêu lên, lập tức ngăn ở trước mặt bà, quát lên như gặp kẻ thù hỏi, “Viện trưởng Nghiêm, ngài muốn làm gì?”
Nghiêm Ngọc Bích tức giận đẩy anh ta ra, “Tôi có thể làm gì? Tôi nghi ngờ cơ thể tiểu Thẩm có vấn đề, lấy máu Tiểu Thẩm để đi xét nghiệm kiểm tra một chút.”
Củng Thần vẫn không bỏ qua nghi ngờ của mình, “Thực sự chỉ là như vậy?”
Nghiêm Ngọc Bích hừ lạnh, nghiêm túc nói với anh ta, “Đương nhiên, chẳng lẽ cậu cho rằng tôi sẽ hại cô ấy sao? Hẳn cậu phải biết mấy năm qua tôi coi quân trưởng Tiêu như con, sao tôi lại có thể hại người con gái cậu ấy yêu được chữ?”
Củng Thần nhìn ánh mắt thản nhiên của Nghiêm Ngọc Bích, cuối cùng cũng lui sang một bên.
Nghiêm Ngọc Bích nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Song, cười hỏi, “Sợ sao?”
Thẩm Thanh Song lắc đầu, “Không sợ!”
Đúng là viện trưởng Nghiêm coi cô như trẻ con, còn hỏi cô có sợ hay không, không hiểu sao Thẩm Thanh Song muốn cười nhưng trong lòng lại có chút cảm động, viện trưởng Nghiêm đúng là một bác sĩ tốt!
Lấy máu xong, Nghiêm Ngọc Bích tự mình cầm đi xét nghiệm.
Kỹ thuật y học của đế quốc Hoa Thiên rất hiện tại, chưa đến một tiếng đầu hồ đã có kết quả.
Là dương tính, quả nhiên là Thẩm Thanh Song mang thai!
Trong lòng Nghiêm Ngọc Bích có chút phức tạp, bà khẽ thở dài rồi caamff kết quả xét nghiệm đến phòng Thẩm Thanh Song.
Thẩm Thanh Song muốn hỏi bà kết quả xét nghiệm lại nghe Nghiêm Ngọc Bích nghiêm túc hạ lệnh với Củng Thần, “Tôi muốn nói chuyện với Tiểu Thẩm một chút, Củng Thần phiền cậu ra ngoài trước một chút.”
Ngài chính là báu vật trong lòng lão đại.
Thái độ viện trưởng Nghiêm rất nghiêm túc, không khí ngưng trọng, trong nháy mắt làm cho Thẩm Thanh Song và Củng Thần giật mình trong lòng, chỉ sợ kết quả của Thẩm Thanh Song đã xảy ra vấn đề.
Dù biết có lẽ kết quả xét nghiệm có vấn đề, sợ cô sẽ xảy ra chuyện nên Củng Thần vẫn không chịu ra ngoài mà nói thẳng với Nghiêm Ngọc Bích, “Viện trưởng Nghiêm, mấy năm qua, Thanh Song đều được tôi thay quân trưởng chăm sóc, chuyện của cô ấy cũng là chuyện của tôi, trước khi quân trưởng quay lại quân đội đã nhiều lần giao phó cho tôi, nhất định phải ở bên cạnh chăm sóc Thanh Song không được rời một bước. Nếu như Thanh Song xảy ra chuyện thì sẽ hỏi tội tôi, ngài cũng đừng gây khó dễ vói tôi. Nếu như Thanh Song không có ý kiến gì thì ngài cứ nói thẳng đi!”
Thẩm Thanh Song cũng cười với với viện trưởng, “Viện trưởng, Củng Thần là người một nhà, có chuyện gì ngài cứ nói thẳng đii!”
Nghiêm Ngọc Bích nhìn bọn họ một chút, sau đó bất lựt hít vào một hơi, sau đó nói với cô sự thật mang thai, “Tiểu Thẩm, cháu có thai!”
“Cái gì?”
“Cô nói cái gì?”
Hai tiếng kinh ngạc hoảng sợ cùng vang lên, đôi mắt không dám tin của Thẩm Thanh Song đối mặt với đôi mắt cũng không thể tin nổi của Củng Thần.
Cô mang thai?
Chị dâu nhỏ mang thai?
Củng Thần kích động cầm tay viện trưởng Nghiêm, “Viện trưởng Nghiêm, ngài nói thật sao? Chị dâu nhỏ mang tahi? Ngài không kiểm tra sai chứ?”
Nghiêm Ngọc Bích trừng mắt liếc cậu ta một cái, “Vô cùng chính xác!”
“Quá tốt rồi!” Sau khi Củng Thần hò reo một tiếng thì lập tức lấy điện thoại ra, “Tôi muốn báo tin tốt này cho lão đại, chắc chắn lão đại sẽ rất vui mừng!”
“Cậu chờ một chút!”
Nghiêm Ngọc Bích ngăn Củng Thần gọi điện thoại, “Tôi còn có lời muốn nói với hai người! Chờ tôi nói xong rồi hai người hãn quyết định có nên nói việc này cho quân trưởng Tiêu hay không.”
Thẩm Thanh Song và Củng Thần liếc nhìn nhau, cẩn trọng hỏi bà, “Viện trưởng Nghiêm, còn có chuyện gì khác sao?”
Nghiêm Ngọc Bích nhìn Thẩm Thanh Song một chút, trầm giọng nói, “Chuyện cho tới nước này rồi thì tôi cũng không lừa gạt hai người, mẹ của quân trưởng Tiêu đã từng tới tìm tôi, muốn tôi đưa Tiểu Thẩm ra nước ngoài, không cho cô ấy và quân trưởng Tiêu bên nhau.”
Mặc dù Thẩm Thanh Song và Củng Thần đã đoán được từ lâu, tổng thống và đệ nhất phu nhân sẽ phản dối Thẩm Thanh Song và Tiêu Trì Phong, nhưng không ngờ Trịnh Nghi Linh lại hành động nhanh như vậy, làm việc rất dứt khoát.
Củng Thần trầm mặt, lập tức hỏi bà, “Vạy trước đó phu nhân vội vàng gọi quân trưởng về, thật ra chính là chia cắt hai người họ rồi để ngài tiễn Thanh Song đi?”
Nghiêm Ngọc Bích nhẹ gật đầu, “Đúng là như thế.”
Nhìn thấy Củng Thần phẫn nộ, dáng vẻ Thẩm Thanh Song hờ hững thì Nghiêm Ngọc Bích cũng có chút kinh ngạc, “Tiểu Thẩm, Tiêu phu nhân đối xử với cháu như thế, cháu không oán sao?”
Thẩm Thanh Song than nhẹ một tiếng, “Mặc dù cháu không đồng ý cách làm của bà ấy nhưng làm mẹ, cháu có thể hiểu được nỗi khổ tâm của bà ấy, bà ấy hi vọng A Trì có thể tìm được người phụ nữ xứng đáng với anh ấy làm vợ chứ không phải một người không có gì như cháu.”
Củng Thần nghe cô nói vậy thì lập tức giận dữ nói, “Chị dâu, sao em có thể nói mình như vậy chứ. Ai nói em không có gì hết, những năm qua chị cố gắng và tiến bộ tất cả chúng ta đều có thể nhìn thấy, lão đại lãi càng hiểu rõ. Anh thì càng không phải nói, em có thể làm cho lão đại vui vẻ, có thể làm cho lão đại hạnh phúc, có thể làm cho lão đại lộ ra nụ cười thật lòng, ngài chính là báu vật trong lòng lão động, sao ngài có thể nói mình không có gì chứ? Những người phụ nữ khác cho dù có ưu tú thì lão đạo cũng ghét bỏ thì có thể làm gì được?”
Thẩm Thanh Song xua tay với anh ta, “Trước tiên anh đừng nóng, hãy nghe em nói hết được không…”
Quyết định rời đi.
Củng Thần thấy khuôn mặt cô mang nụ cười, dường như còn giống như thực sự không quan tâm người khác để ý cô thế nào, nghĩ về cô thế nào, giống như anh ta đang quan tâm cô một cách mù quáng, lập tức có cảm giác máu nóng dồn lên não, “Được, được, được, ngài nói, ngài nói.”
Cô nhóc này muốn chọc người khác giận mà, thật là làm cho người ta đau đến mức tim gan cũng đau theo!
Thẩm Thanh Song cười xin lỗi anh ta, giọng nói dịu dàng nói, “Củng đại ca, em biết trong lòng anh thương em, mấy năm qua cảm ơn anh đã chăm sóc em nhu vậy, phần ân tình này của anh em sẽ mãi mãi ghi nhớ trong lòng, mãi mãi không quên.
Thaays cô nói như vậy thì Củng Thần cũng không tiện tức giận, hừ hừ với cô, “Được rồi được rồi, em biết là tốt rồi, nói đến tình cảm như thế làm gì.”
Thẩm Thanh Song thấy khuôn mặt nhã nhặn tuấn tú của anh đỏ ửng, nhịn không được mà khẽ cười một tiếng, sau đó nghiêm mặt lại nói tiếp, “Chỉ là vừa rồi lời em nói cũng không phải nói bừa, mà em thực sự tự hiểu bản than mình, anh nghĩ xem, xuất thân em bần hàn, nhà không có cơ cánh nhưng con mẹ nó em vẫn sống kiêu ngạo và mạnh mẽ, điều này cũng đều nhờ A Trì cho em một cuộc sống và môi trường học tập tốt mới dó.”
“Nếu như không phải lúc trước A Trì giúp đỡ em, nếu là em của trước kia thì chỉ sợ em đã lạc lối chứ đừng nói là tương lai sáng lạn gì. Em yêu A Trì đương nhiên sẽ không mong anh ấy vì em mà trở mặt với cha mẹ.”
“Hơn nữa bây giờ em cũng còn rất trẻ, thế giới của em vừa mới mở ra, em cũng còn rất nhiều lý tưởng chưa thực hiện được, cho nên em nghĩ kỹ rồi, Tiêu phu nhân đã phản đói em và A Trì như vậy thì không bằng em tạm thời rời đi trước nhường một nước, đi thực hiện lý tưởng của em trước, chờ đến khi em đã có thành công rồi thì quay lại đoàn tụ với A Trì. Mọi người thấy thê nào?”
TThẩm Thanh Song vừa nói xong, Nghiêm Ngọc Bích đã vui mừng nhìn cô, vì cô vỗ tay cười nói, “Nói hay lắm, quả nhiên quân trưởng Tiêu không nhìn nhầm người! Tiểu Thẩm, dì ủng hộ cháu làm vậy! Trước đó sở dĩ dì chấp nhận thỉnh cầu của Nghi Linh, muốn đưa cháu ra nước ngoài học tập và sinh sống, dì muốn thuyết phục cháu, để sau khi cháu có thành công lại quay về với quân trưởng Tiêu. Dì có rất nhiều lời đã chuẩn bị nói vói cháu nhưng không ngờ cháu tại tự hiểu ra, thật là một đứa trẻ ngoan! Tiểu Thẩm, dì sẽ dốc toàn lực ủng hộ cháu, trước đó dì đã liên lạc với bạn bè của dì ở bên Châu Âu để cháu sang bên đó sống và học. Cháu đông ý đi sao?”
Củng Thần không đợi Thẩm Thanh Song trả lời, vội vàng khuyên can, “Chị dâu nhỏ, lão đại sẽ không để em đi đâi! Huống chi bây giờ em còn đang mang cốt nhục của lão đại, sao anh ấy có thể để em đi được?”
Đôi mắt tinh nghịch của Thẩm Thanh Song chớp chớp, cười nói, “Chúng ta có thể không nói cho anh ấy chuyện này mà, hơn nữa em chỉ ra nước ngoài mà thôi, cũng không phải là muốn chia tay với A Trf, chỉ là tạm thời nhượng bộ một chút, diễn một vở kịch chia tay cho Tiêu phu nhân xem, để quan hệ của anh ấy với Tiêu phu nhân có thể hòa hoãn một chút thôi. Nếu như em không rời đi thì Tiêu phu nhân sẽ càng ép, với cái tính ương bướng của anh ấy thì chỉ sợ sẽ đoạn tuyệt với Tiêu phu nhân thật, đến lúc đó em sẽ trở thành kẻ gây chuyện, em cũng không muốn hai người họ vì em mà ầm ĩ đến mức đó.
“Đúng vậy! Tiểu Thẩm nói đâu, có một câu nói rất hay, lùi một bước thấy trời ca biển rộng, nhẫn nhất thời gió êm sóng lặng, Tiểu Thẩm, dì tin cháu nhất định sẽ thành công!”
Càng nói chuyện thì Nghiêm Ngọc Bích càng hiểu rõ cô, bà lại càng đánh giá cao Thẩm Thanh Song.
⬅ Trước Tiếp ➡