Sau khi đến Kinh Đô, Tiêu Trì Phong lập tức đến văn phòng tổng thống theo chỉ dẫn trên tài liệu.
Anh phải gặp cha mình, chính là tổng thống của đế quốc Hoa Thiên- Tiêu Đỉnh Thiên bệ hạ.
Vệ sĩ ở cửa văn phòng tổng thống là vệ sĩ của tổng thống, Vũ Đại Phong và Vũ Tiểu Phong.
Vũ Đại Phong và Vũ Tiểu Phong là hai anh em sinh đôi, đều là vệ sĩ của cha anh, hai anh em này cũng có thành tích rất tốt trong quân đội, họ được tuyển chọn từ hàng nghìn người, họ là những người có bản lĩnh nhất, tính kỷ luật cao nhất.
Chính vì xuất sắc nên họ đã được chọn làm vệ sĩ toàn thời gian cho tổng thống.
Tiêu Trì Phong không chỉ hiểu rõ hai vệ sĩ của cha mình, mà họ còn là những binh lính mũi nhọn do chính tay anh đào tạo ra.
Khi Vũ Đại Phong và Vũ Tiểu Phong nhìn thấy Tiêu Trì Phong, mắt của hai anh em họ sáng bừng lên.
Vị chiến thần bất khả chiến bại này chính là thần tượng mà hai anh em họ luôn ngưỡng mộ và kính nể!
Vũ Đại Phong và Vũ Tiểu Phong khép chân, ưỡn ngực, cả hai đều chào Tiêu Trì Phong theo nghi thức của quân đội.
Vũ Đại Phong lớn tiếng nói: "Xin chào ngài chỉ huy! Tổng thống đã phân phó, nếu như ngài đến thì lập tức đưa vào trong.”
Tiêu Trì Phong cũng đáp lại theo kiểu quân đội, sau đó nói với họ một tiếng, "Cảm ơn!"
Vũ Đại Phong nhanh chóng mở cửa cho anh, Tiêu Trì Phong sải bước vào.
Sau khi bước vào, anh thấy trong phòng khách nhỏ trong văn phòng tổng thống không chỉ có ngài tổng thống mà còn có đệ nhất phu nhân tiếng tăm lấy lừng của tổng thống --- mẹ anh, phu nhân Trịnh Nghi Linh cũng có mặt.
Da đầu Tiêu Trì Phong run lên, anh bỗng có linh cảm không tốt.
Nhưng anh vẫn bình tĩnh đi tới trước mặt họ, kính trọng chào cha mẹ mình, "Cha, mẹ, con đã về rồi.”
Tiêu Đỉnh Thiên nhìn con trai cao lớn hiên ngang, uy vũ đứng thẳng, đúng chuẩn mực trong quân đội, đáy lòng ông tràn đầy thưởng thức và vui mừng.
Ông chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh và nói với Tiêu Trì Phong, "Con ngồi xuống nói chuyện đi!"
Tiêu Trì Phong ngồi xuống, sau đó quay sang nhìn mẹ mình, nhìn thấy khuôn mặt được chăm sóc tốt vẫn còn nét quyến rũ tràn đầy tức giận của bà, Tiêu Trì Phong chuyển ánh mắt thăm dò của mình sang ngài tổng thống.
Tiêu Đỉnh Thiên ho nhẹ một tiếng, quay đầu lại nói với người vợ vẫn luôn nghiêm mặt của mình, "Nghi Linh, không phải bà có chuyện muốn nói với A Trì sao?"
Sáng nay Trịnh Nghi Linh nhận được một cuộc điện thoại của Giang Nhược Tình, nói mình phát hiện ra Tiêu Trì Phong bao nuôi một học sinh trung học ở Hải Thành, cả hai vẫn đang sống cùng nhau, tâm trạng của Giang Nhược Tình rất rất tồi tệ.
Cô lập tức gọi điện cho chồng và yêu cầu ông gọi Tiêu Trì Phong trở về để thẩm vấn, để xem những gì mà Giang Nhược Tình nói có đúng hay không?
Tiêu chuẩn của con dâu
Trịnh Nghi Linh nhìn con trai bảo bối không chê vào đâu được đang đứng trước mặt mình, trong mắt tràn ngập những suy nghĩ phức tạp, phẫn uất, tức giận lại bất lực.
Tiêu Trì Phong là con trai duy nhất của bà và Tiêu Đỉnh Thiên.
Bà luôn coi anh như báu vật, dành hết tình yêu thương của người mẹ cho anh.
Bà hy vọng anh sẽ thành công.
Người con trai này cũng không phụ sự mong đợi của bà, lúc nhỏ anh học rất giỏi, đến giờ vẫn ưu tú như vậy, luôn khiến bà tự hào về anh.
Nếu là trước đây, bà sẽ vô cùng hạnh phúc khi anh có thời gian về nhà.
Nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ đến những gì Giang Nhược Tình nói, trong lòng bà liền cảm thấy hoảng sợ, cổ họng như nghẹn lại, không nuốt vào cũng không nhổ ra được.
Bà thực sự không thể tin vào sự thật này.
Bà không thể tin được, đứa con trai gần như hoàn hảo làm sao có thể làm ra một chuyện ngu ngốc như vậy để hủy hoại tương lai của mình?
Một khi chuyện này bị phát hiện, nó không chỉ ảnh hưởng lớn đến anh mà còn có thể ảnh hưởng đến cả gia đình, nếu có kẻ thúc ép, thậm chí có thể khiến danh tiếng của gia đình bị suy giảm nghiêm trọng, con trai bà là đứa thông minh, chả lẽ thằng bé không hiểu đạo lý này sao?
Bà không tin anh không hiểu.
Nếu loại trừ khả năng này, chỉ còn một khả năng khác, người phụ nữ này chính là người con trai bà thích, không chừng đã nhận định và chuẩn bị công khai.
Sự thật này còn khó chấp nhận hơn những gì Giang Nhược Tình đã nói trước đó, điều đó càng khiến bà không vui.
Bà luôn nghĩ rằng cuộc hôn nhân của con trai bà phải giống như cuộc hôn nhân giữa bà và Tiêu Đỉnh Thiên, cgia tộc thịnh vượng và phát triển, cha mẹ nên sắp xếp cho con cái đối tượng thích hợp nhất, sau đó giống như hôn nhân của tất cả các gia đình quý tộc khác, con gái quý tộc phải tuân theo khuôn mẫu và trình tự, từng bước giúp đỡ cho chồng mình, như vậy mới đúng.
Nhưng Tiêu Trì Phong đã gây ra một rắc rối không nhỏ.
Trịnh Nghi Linh càng nghĩ càng tức giận, ánh mắt nhìn con trai càng ngày càng sắc bén.
Bà kìm nén lửa giận trong lòng, lạnh lùng hỏi Tiêu Trì Phong, "Nói đi, Thẩm Thanh Song kia...rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tối qua, Giang Nhược Tình đã lật tẩy chuyện cũ của Thẩm Thanh Song và nói rõ chuyện của cô và Tiêu Trì Phong cho Trịnh Nghi Linh biết.
Giang Nhược Tình vốn muốn tìm người ra tay với Thẩm Thanh Song.
Nhưng khi suy đi nghĩ lại, cô ta lại nghĩ, sau này cô ta muốn bước vào cửa nhà họ Tiêu, nếu chuyện này mà bị bại lộ sẽ rất bất lợi cho cô ta.
Nghĩ vậy, cô ta liền nghĩ tới mẹ của Tiêu Trì Phong.
Theo quan điểm của Giang Nhược Tình, Trịnh Nghi Linh chắc chắn sẽ không thích người phụ nữ hám danh như Thẩm Thanh Song.
Hơn nữa, cô ta cũng dám chắc, Trịnh Nghi Linh chắc chắn sẽ không đồng ý để một người phụ nữ xuất thân thấp kém ở vậy ở bên cạnh Tiêu Trì Phong.
Cô ta biết người con dâu tốt nhất trong tâm trí của Trịnh Nghi Linh phải là một cô gái xuất thân từ gia đình danh môn như họ.
Trịnh Nghi Linh đã nói với Giang Nhược Tình không dưới một lần rằng bà hy vọng cô ta có thể bồi dưỡng tình cảm với Tiêu Trì Phong, chỉ cần anh gật đầu, cô ta chính là con dâu của Tiêu gia.
Tiêu gia là gia tộc lớn nhất của đế quốc Hoa Tiên, hơn nữa lại là Hoàng Thất.
Một gia tộc hiển hách như vậy, có biết bao nhiêu người muốn bám lấy Tiêu gia để trở thành một thành viên trong đó.
Mà Tiêu Trì Phong thì sao?
Mượn dao giết người
Anh chính là con rồng giữa loài người.
Anh chính là người đứng đầu trong tương lai của Tiêu gia.